Tìm kiếm

Hà nội, đêm 19/08/2005

Chúng tôi vừa trải qua những giờ phút thực sự kinh hoàng. Kể ra, về một phương diện nào đó, chắc dạng như tôi cũng được coi là "lỳ lợm". Nhưng lỳ mấy th́ lỳ, cũng có những phút thực sự là khủng hoảng...

Tôi về nhà không muộn lắm sau giờ làm. Nhưng trên đường về, bà ngoại Thảo Anh gọi điện cho tôi, nói rằng về ngay v́ vợ tôi khó thở. Tôi cứ nghĩ mấy hôm nay, vợ tôi thỉnh thoảng lại hơi khó thở, chắc do nhiễm trùng phổi nặng, th́ chỉ một lúc thôi. Cũng may là tôi có mua một cái b́nh ôxy năm ngóai, đề pḥng con gái tôi bị hen. Thế là vợ tôi đeo mặt nạ vào, và bắt đầu thở ôxy trước khi tôi về.

Về đến nơi, thấy vợ nhợt nhạt, thở dốc, tôi cũng hơi lo. Thêm nữa, hiện tượng này hai ba hôm nay có xẩy ra, nhưng thường chỉ một lúc. Nhưng hôm nay, cho thở ôxy liên tục, vẫn thấy vợ tôi khó thở. Thậm chí, tôi đă tăng mức độ ôxy lên tới 7 lít, mà vợ tôi vẫn kêu khó chịu. Đoán là vợ tôi có vấn đề, chắc là suy hô hấp, tôi quyết định gọi điện cho cấp cứu của bệnh viện Hồng Ngọc. B́nh thường th́ tôi sẽ tự lái xe đưa vợ tôi đi hoặc đi bằng taxi. Nhưng lần này thấy hô hấp có vấn đề, nên tôi gọi xe cứu thương, để có hệ thống ôxy cấp cứu cho chắc chắn.

Lằng nhằng một lúc, đến phút cuối, khi xe của Hồng Ngọc đă xuất phát, tôi lại quyết định tự đi taxi. Để pḥng xa, tôi ôm theo cả cái b́nh ôxy to tướng cho vợ tôi thở trên xe. Và tôi quyết định vào Việt Pháp, v́ một lư do là đó là bệnh viện gần nhất. Và tôi cũng hơi có ư sợ, nếu vợ tôi bị nặng, th́ hy vọng ở Việt Pháp, thiết bị cấp cứu tốt hơn. Lúc đó là khoảng 19:30 tối.

Quả nhiên, vào Việt Pháp, vợ tôi càng ngày càng yếu đi. Mặc cho các biện pháp cấp cứu khẩn cấp bằng oxy với mức độ 10 lít, và các loại thuốc giăn phế quản và long đờm trực tiếp, vợ tôi càng ngày càng khó thở. Giải quyết sơ bộ ở pḥng cấp cứu, các bác sỹ Việt Pháp quyết định đưa vợ tôi lên pḥng chăm sóc tích cực (Intensive Care Unit - ICU) để hút đờm và đặt ống thông khí quản. Lên đến pḥng, các bác sỹ lập tức bắt tay vào cấp cứu. Nói chung là cảm giác của tôi là họ xử lư rất chuyên nghiệp. Và máy móc cấp cứu chắc chả thua Singapore. Nhưng tôi vẫn rất thất vọng, v́ lúc lên đến pḥng, vợ tôi đă gần như mê man rồi.

Lúc bắt đầu cấp cứu, các bác sỹ đề nghị tôi phải ra ngoài chờ. Và quả thực, mấy tiếng đồng hồ bên ngoài pḥng hồi sức cấp cứu đối với tôi là cả một khoảng thời gian dài như tra tấn. Quả thực, lúc đó, tôi đă nghĩ rằng vợ tôi sẽ không thể qua khỏi được đêm nay. Không biết có ai đó đă từng ở ḥan cảnh của tôi chưa, th́ chắc mới hiểu hết cảm giác kinh hoàng của tôi lúc đó. Vợ tôi th́ vật vă thở dốc trên giường bệnh, mê man, không biết ǵ, mặt tái nhợt. Tôi th́ đứng ngoài, mỗi lần nghe tiếng máy theo dơi bật lên những âm thanh báo động là một lần tôi nghe dội vào tim. Càng chờ lâu, tôi càng cảm thấy căng thẳng và hoảng sợ...

Cuối cùng, gần 11:30 đêm, bác sỹ hồi sức mới gọi tôi vào. Ông nói rằng hiện tại, họ đă kiểm soát được t́nh h́nh. Tuy nhiên, vợ tôi chỉ c̣n sống được nhờ máy thở. Hệ thống hô hấp gần như đă tê liệt. Và để cưỡng bức chế độ thở máy, bác sỹ đă tiêm thuốc mê và sẽ tiếp tục giữ vợ tôi trong trạng thái mê man cưỡng bức cho tới hết ngày mai, để xem t́nh h́nh tiến triển thế nào. Ông nói rằng nguyên nhân là do khối u, dù đă xẹp, nhưng gần như đă làm hỏng hoàn toàn phổi trái. Thêm nữa, vợ tôi lại đang bị nhiễm trùng cực nặng, nên gây ra t́nh trạng suy hô hấp. Và ngoài ra, vợ tôi c̣n bị rối lọan chức năng rất nhiều, thí dụ như gan, thận. Kết luận, ông nói ông sẽ không thể chữa khỏi được căn nguyên của bệnh. Vâng, điều này th́ tôi biết rơ. Nhưng ông nói, trường hợp lư tưởng nhất, ông cũng chỉ có thể giúp vợ tôi vượt qua được cơn suy hô hấp này. Trời ơi, tôi mừng khỏi nói. Tôi vẫn biết là khó có thể chữa khỏi được hoàn toàn căn bệnh của vợ tôi. Nhưng tôi không thể nghĩ rằng vợ tôi có thể gục ngă sớm như vậy. Tôi vẫn mong vợ tôi sống ít nhất là dăm năm nữa, để chờ đợi những loại thuốc mới ra đời. Và dù sao, ông bác sỹ hồi sức cấp cứu ở Việt Pháp, cũng đă cố gắng hết sức, để có thể giữ cuộc sống của vợ tôi thêm một vài tiếng, một vài ngày. Tôi th́ tôi tin là chỉ cần thế thôi. Chỉ cần một vài ngày nữa thôi, th́ vợ tôi có thể vượt qua cơn hiểm nghèo này. Và nếu vượt qua được cửa ải tử thần lần này nữa, tôi tin là vợ tôi sẽ có rất nhiều cơ may để chiến thắng. V́ thế, dù ông bác sỹ nói rằng không dám hứa, nhưng tôi vẫn quá mừng v́ tôi vẫn c̣n có quyền hy vọng. Dù chỉ là vài tiếng. Hay lư tưởng nhất là vài ngày nữa. Chỉ cần vài ngày nữa, th́ tôi nghĩ vợ tôi có thể phục hồi được.

Giờ đây, vợ tôi vẫn chưa qua cơn hiểm nghèo. Vợ tôi vẫn mê man trên giường bệnh, sống hoàn toàn nhờ máy móc. Nhưng vậy là vẫn c̣n hy vọng.

Trong thời gian chờ đợi, tôi đă có lúc nghĩ rằng không biết có nên quỳ xuống để cầu nguyện hay không. Xong nghĩ lại, tôi vốn là người vô thần, gần như không bao giờ cầu nguyện cả. Vậy th́ không cẩn thận, quỳ xuống giờ này, có thể sẽ khó coi lắm chăng. Và dĩ nhiên tôi hoàn toàn không phải là người hoàn hảo. Chắc chắn là tôi không có thánh thiện được như h́nh ảnh các bạn tưởng tượng về tôi chỉ bằng những ḍng nhật kư ở trang web này. Tôi cũng có những sai lầm, những tội lỗi của tôi. Nhưng giờ này, dù không quỳ xuống để cầu nguyện được, dù rằng tôi không phải là người thánh thiện cao cả ǵ cho cam, nhưng tôi thành tâm cầu cho vợ tôi vượt qua được cơn hiểm nghèo này. Tôi thực sự thành tâm, mong rằng vợ tôi sẽ được phù hộ để vượt qua cái chết một lần nữa.

Không biết ngày mai sẽ thế nào. Không biết vợ tôi có qua được cơn mê man này không... Nhưng dù sao, nếu bạn đang đọc đến những ḍng này của tôi, xin bạn hăy bớt một phút cùng tôi, để cầu nguyện giúp tôi, mong cho vợ tôi qua được cơn gian khó... Và cũng xin cùng tôi cầu nguyện cho những người khác, đang phải chịu cùng cảnh ngộ như chúng tôi... Tôi xin cảm ơn bạn, và mong rằng, một ngày nào đó, sẽ không c̣n những người chồng người cha người mẹ người vợ người con nào, phải đau khổ dằn vặt hàng tuần, hàng tháng, hàng năm v́ căn bệnh ung thư hiểm ác này...


Top of page

Website được lưu trữ và hỗ trợ bởi GATE2VN.NET