Singapore, 08/04/2005
Ngày hôm nay, chúng tôi vượt qua được một bước quan trọng. Bác sỹ đã hoàn thành ca thủ thuật đặt ống xông thực quản. Lúc 4 giờ chiều, bác sỹ kiểm tra lại bằng cách cho vợ tôi uống một cốc nước có chất cản quang và theo dõi trên màn hình X-ray xem ngụm nước đi thế nào. Kết quả ổn cả. Bác sỹ gọi tôi vào, cho xem đoạn phim quay lại cảnh ngụm nước trôi từ miệng xuống dạ dầy như thế nào.
Ở đây y tế có nhiều chuyện khác hẳn với Việt nam. Một trong những điểm khác là bác sỹ X-quang. Bác sỹ X-quang ở nhà theo tôi quan sát, chả có ý nghĩa gì. Đúng quy trình, phim rửa xong thường được đưa cho ông bác sỹ X-quang. Ông này viết linh tinh vào phần kết quả, để rồi đem phim về cho bác sỹ điều trị, bác sỹ điều trị gạch toẹt, và lại giải thích kiểu khác. Ở đây thì không có chuyện đó. Bác sỹ X-quang lại kiêm luôn bác sỹ thủ thuật. Và kết quả của bác sỹ X-quang thì không ai dám cãi. Bác sỹ Ang, người điều trị cho vợ tôi vì chưa lấy được phim chụp CT, nên ông gọi điện thoại trực tiếp cho bác sỹ X-quang để lấy báo cáo miệng. Và kết quả bác sỹ X-quang nói ra được tôn trọng tuyệt đối. Ông bác sỹ X-quang có tên là Peter, và ngoài chuyện chuyên môn soi chụp ra, ông còn là người hút dịch phổi hôm trước, và hôm nay trực tiếp làm thủ thuật đặt ống xông thực quản cho vợ tôi. Thuật ngữ ống xông tiếng Anh người ta gọi là "stent". Lúc bắt đầu làm thủ thuật, tôi còn thấy Peter trực tiếp lấy ven cho vợ tôi, không cho phụ tá làm. Lại một chuyện kỳ lạ nữa.
Công nghệ ở đây được tận dụng tối đa, và công nghệ rất tối tân. Theo quan sát của tôi, tôi tin rằng công nghệ y tế ở đây không thua kém châu Âu, có chăng chỉ thua Mỹ một chút. Bác sỹ làm gì cũng phải dựa vào công nghệ.
Ở nhà, trước khi tôi đi, bà cô tôi có hỏi rằng muốn hút dịch không? Đến viện Lao cô bảo người hút ra cho. Và vì là người nhà, nên trước khi hút dịch, bà cô tôi sẽ siêu âm, và sẽ khoanh vùng chỗ nào có dịch để ước lượng hút cho chính xác. Đó là người nhà mới được tử tế thế. Có siêu âm là đã "hi-tech" lắm rồi. Dù chỉ là nhìn thấy mờ mờ mà áng chừng đó là dịch.
Bên này, như tôi có đả động qua hôm trước, người ta không siêu âm để hút dịch. Người ta dùng luôn hệ thống máy "Computer Tomography" (Mà ở nhà mình hay gọi tắt là CT) để xác định vùng dịch, và dùng luôn máy tính tính toán tới tận... đường chọc kim! Tính xong, máy tính rọi ngay một điểm đỏ lazer vào sườn vợ tôi, và bác sỹ cứ đúng điểm đó mà chọc. Chọc kim vào đến đâu là màn hình hiện kim lên đến đó. Bác sỹ không cần nhìn vào bệnh nhân để chọc, mà toàn nhìn lên màn hình máy tính thôi. Hút dịch đến đâu, theo dõi ngay trên màn hình CT đến đó. Hút hết, lại chờ để dịch chỗ khác tràn vào, rồi lại hút tiếp. Việt nam mình không phải là không làm được như thế. Nhưng ngặt một nỗi, mỗi cái máy CT cần phải chụp cho hàng trăm bệnh nhân một ngày, làm sao có thể chỉ dùng để phục vụ một vài bệnh nhân như ở bên này?
Đặt ống thông thực quản cho vợ tôi cũng vậy. Máy soi X-quang hiện lên đủ mọi mặt cắt của cơ thể bệnh nhân. Luồn ống đến đâu là thấy đến đó. Rồi nhìn bằng X-quang đã đành, lại còn cẩn thận nhìn trước bằng kỹ thuật nội soi. Nội soi còn được áp dụng trong suốt cả quá trình đặt ống. Tóm lại, là về nguyên tắc, bác sỹ ở đây có thể nhìn thấy bất kỳ chi tiết nào bên trong cơ thể của bệnh nhân trong suốt quá trình thao tác. Và bạn có thể tưởng tượng rằng họ thao tác toàn căn vào màn hình máy tính. Hoàn cảnh Việt nam mình chắc chưa cho phép làm được việc đó.
Tất nhiên là tôi cảm thấy chua xót cho trường hợp của vợ tôi. Và còn chua xót hơn cho những người có hoàn cảnh tương tự mà không có điều kiện ra nước ngoài chữa trị. Nhưng không phải là tôi chê bai nền y tế Việt nam. Biết bao trường hợp được các bác sỹ Việt nam cứu sống... Tôi có nhiều bạn bè là bác sỹ. Trong lĩnh vực của họ, họ là những chuyên gia. Tôi cũng biết một số vị bác sỹ kỳ cựu trong ngành y. Và tôi thực sự kính trọng các bác. Xét cho cùng, vì điều kiện phát triển chung của Việt nam ta còn thấp, nên chuyện công nghệ mới không được cập nhật vì quá đắt tiền cũng là chuyện đương nhiên. Và để chi trả cho vợ tôi, chúng tôi sẽ phải bán đi nhiều tài sản, nhà cửa, xe cộ. Đấy là còn có gì để bán. Còn trong trường hợp không có gì để bán... Nếu bạn ở trong hoàn cảnh của tôi, chắc bạn cũng sẽ thông cảm với tôi nếu giọng viết của tôi đôi chỗ có phần mỉa mai, và chua xót...
Lại nói chuyện bác sỹ cho tôi xem phim chụp và quay cảnh Lan Anh uống nước cản quang. Nhìn rõ lắm. Thấy khối nước đen đen trôi cái tọp xuống dạ dầy không hề bị cản trở. Tất nhiên là hết nghẹn ngay rồi. Nhưng cái ấn tượng lớn nhất của tôi là gì, các bạn biết không? Là chính cái ống thông. Trời ơi, nó dài 15cm! Và khi nở ra hết cỡ, nó có đường kính khoảng 2-3 cm gì đó! Kinh khủng. Vậy mà luồn cái ống đó và rất dễ dàng nhé. Lan Anh kể lại là đơn giản lắm. Sau tôi mới biết, hóa ra cái ống thông này lúc đầu nó bé tý. Thành ra rất dễ luồn. Nhưng vào trong cơ thể rồi, nó nở ra từ từ. Khiếp thật. Sau 48 tiếng, nó sẽ nở hết cỡ. Và trở thành một bộ phận chặt chẽ của thực quản. Riêng cái ống đó đã là rất... đắt tiền rồi.
Bác sỹ cho tôi xem cả những tấm phim chụp X-quang của Lan Anh trước khi đặt ống. Có thể nói là... hoàn toàn không còn lỗ thực quản đâu nữa! Khủng khiếp! Thế mới biết, vợ tôi cũng ý chí lắm. Với cái ống thực quản tắc nghẹt như thế mà vẫn cố ăn được cháo, uống được thuốc! Quả là kỳ công.
Tóm lại, một trong những công việc quan trọng của vợ tôi đã giải quyết được. Sau 2 ngày nữa bắt đầu ăn cháo và những thức ăn mềm được. Chắc là sau độ 1 tuần là có thể bồi bổ thỏai mái rồi. Hy vọng là hóa trị cũng sẽ cho những kết quả khả quan tương tự...