Singapore, 12/04/2005
Sáng nay thấy vợ tôi có vẻ tỉnh táo hơn một chút. Mấy hôm trước nằm mê mệt, chỉ cố gượng dậy khi có việc cần, hoặc khi đến bữa thôi. Chiều, chúng tôi theo lịch hẹn lên khám. Vợ tôi vẫn yếu đến mức độ đi lại khó khăn. Chúng tôi đi rất chậm ra băi đỗ taxi. Trời lại nắng chang chang. Ngoài trời lúc nào cũng nóng từ 33-35 độ. Vào taxi hay vào bệnh viện th́ điều ḥa lại lạnh như mùa đông. Cũng mệt.
Được cái, khi vào khám, bác sỹ tỏ ra rất vui vẻ v́ các kết quả bước đầu. Trông ông không căng thẳng như lần đầu khám cho chúng tôi. Sau khi xem xét kết quả thử máu, hỏi về vấn đề ăn uống, ông hẹn chúng tôi ngày mai tới truyền phiên thứ hai trong ṿng hóa trị thứ nhất. Như vậy là có điểm hơi khác với lộ tŕnh thông thường của phác đồ GemCisplat. Chúng tôi truyền lần đầu ngày 7 tháng 4. Vậy tám ngày sau phải là ngày 15 mới phải. Nhưng ngày 13 chúng tôi đă phải tiếp tục phiên thứ 2. Tất nhiên là bác sỹ nói thế nào th́ chúng tôi sẽ theo như vậy. Và theo bác sỹ nói, ṿng hóa trị tiếp theo bắt đầu ngày 28, nghĩa là đúng 21 ngày một ṿng. Chắc là 8 ngày, hay 6 ngày cũng không quan trọng lắm. Mà thôi, đấy là tính tôi thích t́m hiểu cặn kẽ, chứ c̣n đấy là việc của bác sỹ mà. Nói chung là hôm nay, vợ tôi cảm thấy khỏe ra nhiều. Chắc một phần là do vợ tôi bắt đầu ăn được.
Ở bệnh viện này, nhiều người nước ngoài tới chữa lắm. Chúng tôi để ư thấy nào Indo, Thái Lan, Mă Lai, Việt Nam, Philipine, và cả dân châu Âu cũng có nữa. Bệnh viện phục vụ nhiệt t́nh lắm. Lúc chúng tôi rời khỏi pḥng bác sỹ Ang, thấy vợ tôi đi lại có vẻ khó khăn, lập tức có một nhân viên mặc đồng phục bệnh viện khẩn trương đẩy một chiếc xe lăn tới. Ông ta đẩy vợ tôi ra cổng, hướng dẫn rất cẩn thận về chuyện lần sau chúng tôi tới th́ cần đề nghị xe lăn thế nào, hướng dẫn chúng tôi cách gọi taxi rẻ tiền, vv... C̣n khi tôi nói với lễ tân về chuyện cần ở lại dài ngày v́ sức khỏe của vợ, nên cần Visa, lập tức mấy phút sau họ đă cấp cho chúng tôi một cái thư giới thiệu (reference letter) để chúng tôi tới Cục quản lư xuất nhập cảnh của Singapore. Nói chung là phục vụ ở đây th́ khỏi nói, chuyên nghiệp và tận t́nh, đúng với nghĩa khách hàng là thượng đế...
Về đến nhà tôi mở thư điện tử ra xem. Tôi vẫn tiếp tục nhận được hàng ngày khá nhiều thư động viên, chia sẻ. Và có cả những bức thư đề nghị hỗ trợ chúng tôi về tài chính nữa. Của những người chưa quen biết. Đọc thư, tôi không biết nói với các bạn về cảm nghĩ của tôi thế nào, bỗng chợt nhớ tới mấy câu thơ của Nguyễn Bảo Sinh:
Khi mê bùn chỉ là bùn
Ngộ rồi mới biết trong bùn có sen
Khi mê tiền chỉ là tiền
Ngộ rồi mới biết trong tiền có tâm...
Quả thực là chúng tôi nhờ có gia đ́nh, bạn bè, và cả môi trường y tế chuyên nghiệp bên này nữa, đỡ hẳn cảm giác cô đơn...