NHỮNG TẤM L̉NG VÀNG...
(Hà nội, 04/04/2005)
Hai hôm nay chúng tôi tiếp rất nhiều khách. Và tôi rút ra một quy luật tạm thời, là vợ tôi rất nhậy cảm với thời tiết. Hôm qua, chiều lúc trời nắng lên, vợ tôi tươi tỉnh hẳn lên. C̣n hôm nay, lúc trời âm u, mưa dầm, vợ tôi trông bết hẳn. Đau hơn. Nhưng ơn trời, vợ tôi không quá mệt. Ăn uống th́ khó kinh khủng. Uống nước thôi cũng sặc và nghẹn! Hậu quả của hai ba cái hạch bạch cầu sưng to chèn vào khí quản và thực quản.
Ngày hôm qua, sáng th́ chúng tôi tiếp khách liên tục. Chiều đến, tôi đón cô tôi ở viện Lao về xem t́nh h́nh của vợ. Cô tôi nghe nói t́nh h́nh vợ tôi kinh khủng lắm, nghĩ là phải nằm liệt rồi, nên cứ động viên tôi suốt đường đi. Cô nói, tôi mới biết ở nước ngoài có cái máy đo độ ung thư, tựa tựa như cái máy chụp CT cắt lớp. Nhưng nó dùng phương pháp tán xạ ǵ đó, chuyên để t́m những tế bào ung thư thôi. Nó có thể ḍ bằng tia toàn bộ cơ thể, rồi cho ra một chỉ số bệnh về ung thư, nghe ghê gớm quá. Ở Việt nam ḿnh chưa có công nghệ này. Cô tôi chuẩn bị tinh thần nào là gọi người đặt ống xông dạ dầy để bơm thẳng thức ăn vào, đề pḥng trường hợp nghẹn quá. Ngoài ra, cô c̣n chuẩn bị tinh thần để truyền đạm, truyền glucose, và thuốc ngậm trợ tim để cho vợ tôi có thể bay sang Singapore an toàn. Đến nơi, nh́n thấy người bệnh, cô thở phào, nói rằng t́nh trạng này vẫn tốt lắm. Chỉ thua người b́nh thường chút thôi. Tôi cũng thở phào theo. Cô đo nhịp tim cho vợ tôi. Chắc bệnh tật nó sợ bác sỹ, mà khi cô đo, chỉ c̣n 113. Đến hôm nay trung b́nh c̣n 103 nhịp một phút. T́nh h́nh đỡ căng thẳng hơn về chuyện nhịp tim.
Ngày hôm nay, bạn bè liên tục chuyển tiền cho tôi. Mỗi người góp cho một tay. Chiều đến th́ tạm ổn, tôi đă có thể yên tâm lên đường đợt đầu. Hộ chiếu tôi cũng đă lấy xong. Mọi thứ coi như đă hoàn thành đúng như kế hoạch.
Ngày hôm nay, cũng là một ngày vô cùng đáng nhớ đối với bản thân tôi. Ngoài những người bạn mà tôi phải kêu gọi để huy động tài chính cho kịp, bạn bè tôi trên Webketoan cũng kêu gọi quyên góp giúp đỡ vợ chồng tôi trong lúc khó khăn. Mới chỉ đêm qua, mọi người viết bài kêu gọi, ngày hôm nay, tổng số tiền các bạn quyên góp được đă lên tới khoảng gần 20 triệu!
Các bạn của tôi! Tôi cũng không biết nói thế nào cho hết lời cảm ơn về những ǵ các bạn đă dành cho chúng tôi... 20 triệu có thể đối với ai đó, không phải là đáng kể. 20 triệu, có thể so với những ǵ tôi cần cũng hăy c̣n nhỏ nhoi. Nhưng đối với tôi, số tiền đó đâu chỉ đơn thuần là tiền bạc. Đó là t́nh cảm của NHỮNG NGƯỜI BẠN dành cho tôi lúc khó khăn, thậm chí của những người mà chúng tôi gọi nhau là bạn mà chưa hề biết mặt... Tôi đă có lúc nghi ngờ về khái niệm t́nh bạn trong xă hội Việt nam hiện tại, một xă hội mà mọi chuẩn mực văn hóa, đạo đức đang bị đảo lộn một cách khủng khiếp! Nhưng bây giờ th́ tôi tin. Tôi hoàn toàn tin rằng trên đời này, luôn luôn tồn tại những t́nh cảm tốt đẹp, vô tư, ngay bên cạnh bạn, luôn xung quanh bạn... Cảm ơn các bạn...
Câu chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó. Tối, hai người bạn tôi mới quen ở Webketoan gọi điện qua chơi. Trong hai người, có anh H. hiện công tác tại Cục thuế, tỉnh Hà Tây. Lúc mọi người gọi điện, tôi cũng không biết có anh H. đi cùng. Thành thực mà nói, tôi có "ăn nhậu" với anh H. chỉ hai lần, trong những lần hội họp của Webketoan. Ngoài ra, c̣n một lần mấy anh em đi ăn cưới bạn Webketoan tại Hải pḥng. Tổng cộng, coi là ngồi với nhau cả thảy đúng 3 lần! Cũng chỉ gọi là quen biết nhau vui vẻ thế thôi. Vậy mà lúc ra về, anh H. hỏi tôi có khó khăn về tài chính không? Tôi nói cũng mới lo được một phần. Anh H. liền rút ngay trong ví ra 3000 USD đă chuẩn bị sẵn, đưa cho tôi, nói là để giúp tôi trong lúc tôi cần gấp, khi nào giải quyết xong xuôi mọi chuyện th́ hoàn lại, lúc nào cũng được! Có lẽ, nếu không phải là người trong cuộc, chắc các bạn nghĩ rằng chuyện tôi đang kể nghe như là tiểu thuyết. C̣n tôi, nếu tôi c̣n có thể khóc được một cách dễ dàng, chắc tôi cũng không thể cầm được nước mắt khi nhận tiền từ tay anh.
Tôi nhận được nhiều lá thư, nhiều lời chia sẻ. Mọi người đều mong tôi không đánh mất đi niềm hy vọng để có thể vững vàng chiến đấu tới cùng. Đối với tôi, các bạn không những chỉ mang lại cho tôi những lời động viên, an ủi quư giá. Mà thực sự, những tấm ḷng vàng của các bạn đă mang lại cho tôi MỘT NGUỒN SÁNG mới, giúp cho tôi nhân lên gấp bội sức mạnh cả về tinh thần lẫn vật chất để chiến đấu với số phận nghiệt ngă mà chúng tôi đang phải đương đầu...