Singapore, 09/04/2005
Hôm nay tôi vừa đi mở tài khoản ở đây. Cũng không dễ dàng lắm. Không phải là người Singapore, không có Visa làm việc ở Singapore thì rất khó mở tài khoản. May quá, Hải bạn tôi giới thiệu tôi với một người bạn khác ở Singapore và rất may là anh bạn ở Singapore lại vừa có được hộ khẩu thường trú tại đây 1 tuần trước đây. Anh đưa tôi đến ngân hàng viết cho tôi một cái giấy bảo lãnh, thế là tôi mở được tài khoản trong vòng 15 phút! Và tôi được cấp ngay một cái thẻ ATM, dùng được ngay lập tức. Công nghệ cao mà...
Nhớ lại hôm đầu tiên lên khám bác sỹ Ang, ngày 06 tháng 04. Chúng tôi đến trước giờ hẹn một chút, vậy mà vẫn phải xếp hàng. Mất độ 1 tiếng rưỡi thì chúng tôi mới được vào khám - tư vấn. Sau khi nghe tôi trình bầy xong, bác sỹ xem phim, và khám cho Lan Anh một chút. Và bác sỹ nói với chúng tôi rằng Lan Anh chắc chắn có "serious problem". Vâng, chắc thế rồi, tôi cũng biết vậy. Sau đó, bác sỹ nói tiếp rằng ông đã từng chữa những ca tương tự. Tuy nhiên, ông nói ông chỉ có thể dự đoán khoảng 60% là ông có thể làm khối u nhỏ lại, hoặc biến hẳn đi. Tôi nghe xong lại choáng người! Trời ơi, người ta giới thiệu về ông hay là thế, vậy mà ông nói chỉ có 60% xác suất thôi sao? Ông gọi chúng tôi lại bên màn hình vi tính, cho chúng tôi xem một số phim chụp của các bệnh nhân ung thư phổi ông đã chữa cho, trước và sau khi chữa trị. Rồi ông hỏi chúng tôi là có muốn để ông chữa trị không? Ồ, nghe có vẻ buồn cười nhỉ! Chúng tôi đã vượt bao nhiêu cây số tới đây, dù chỉ còn 10% hy vọng cũng phải chiến đấu chứ! Tất nhiên là tôi nói OK ngay, chả cần suy nghĩ. Có gì để mà nghĩ?
Lập tức, ông bác sỹ khẩn trương ngay. Sau một loạt các cú điện thoại, ông hoàn tất nốt các thủ tục giấy tờ và lập tức chúng tôi được đưa sang khoa X-quang để chuẩn bị chụp chiếu và làm thủ thuật hút dịch. Tôi làm theo các chỉ dẫn của bác sỹ như máy, trong tình trạng vẫn chưa hết choáng vì con số 60%. Về sau, khi ngồi ăn trưa một mình trong cafe của bệnh viện, tôi mới hoàn hồn. Thực ra, 60% nghĩa là câu trả lời là "Nhiều khả năng tôi sẽ chữa được!" Và thế nghĩa là tự tin lắm rồi. Chứ bạn nghĩ, nếu bạn là bác sỹ, bạn có dám chắc rằng bạn chữa khỏi được căn bệnh ung thư không? Dù bạn có là chuyên gia cấp I đi nữa về căn bệnh ung thư, chả chắc bạn dám nói là chắc chắn tôi chữa khỏi. Vậy là tôi dần dần lấy lại được bình tĩnh. Dù sao thì tôi cũng có câu trả lời mang tính khẳn định. Chứ bác sỹ nói không hy vọng nhiều, chỉ 30% thôi, thì mới đáng sợ. Mà kể cả còn có 30% thì cũng vẫn phải cố, chứ không lẽ lại ngồi chờ chết? Và nếu 60% của bác sỹ Ang là hiện thực, thì tôi sẽ tiếp tục bằng thuốc đông y để diệt trừ nốt căn nguyên sau khi bác sỹ Ang kết thúc lộ trình hóa trị. Tôi tin là sẽ ổn...
Và như tôi nói hôm trước, thực ra, sau khi chụp chiếu và làm sinh thiết, mới biết Lan Anh đã mắc tới giai đoạn IV, giai đoạn di căn rồi. Tổng cộng cũng chỉ có 4 giai đoạn thôi mà. Và nếu như ngày mới phát hiện ra bệnh, giá mà các bác sỹ Việt nam chẩn đoán chính xác giai đoạn 4 cho tôi, thì tôi đã không dùng đông y, mà sẽ tìm cách đưa sang Singapore sớm hơn được 1 tháng, là kết quả sẽ ổn hơn rất nhiều... Nhưng thôi, không giá mà...
Quay lại ngày mồng 6, tôi đưa Lan Anh vào chụp CT, họ chụp kỹ lắm, chụp toàn thân, chụp phổi, chụp tất. Sau đó họ hút dịch phổi ngay trên bàn CT, dùng máy CT để hỗ trợ quá trình hút dịch. Nếu ai đã từng thấy bác sỹ hút dịch phổi, hẳn sẽ thấy một thứ chất lỏng trong trong đầy bọt. Còn giá như bạn được thấy dịch phổi bác sỹ hút cho Lan Anh, một thứ chất nhầy nhầy lẫn với máu, không ra mủ, không ra dịch, thì hẳn là tôi mong bạn trước khi nhìn thấy chất nhầy đó đừng ăn quá no... Và quá trình hút dịch đau lắm.
Chụp phổi xong, lại chụp xương. Họ dùng máy quét toàn bộ hệ thống xương của Lan Anh. Máy nó cứ chạy từ từ. Quét từ đỉnh đầu xuống gót chân mất 20 phút! Trước đấy còn phải tiêm thuốc cảm quang và chờ nó ngấm vào xương trong vòng 2 tiếng đồng hồ. May quá, trong xương không có khối u. Nói chung là hình ảnh tốt. Tới hơn 6 giờ tối chúng tôi mới được chuyển về phòng bệnh... Mệt bã... Nhưng chỉ sáng hôm sau là họ cho chúng tôi ra viện. 11 giờ ngày mồng 7, chúng tôi lại có mặt ở phòng khám của bác sỹ Ang...