Tìm kiếm

Singapore, 14/04/2005

Hôm qua đi truyền về, vợ tôi có một nhận xét là người bệnh Ung thư bên Singapore này trông còn... khỏe hơn người bị cảm lạnh. Quả thật là vào truyền trong phòng bệnh của bác sỹ Ang, chúng tôi thấy cỡ phải hai chục bệnh nhân cũng truyền thuốc như mình. Nhưng họ rất bình tĩnh, trông phần lớn là khỏe mạnh. Thậm chí họ còn cười đùa với y tá và bác sỹ một cách rất thoải mái. Bác sỹ Ang cũng không phải là thần thánh. Cũng có người ông chữa khỏi, có người ông không chữa được. Tuy nhiên, theo tôi, vấn đề giáo dục nhận thức người bệnh bên này người ta làm khá tốt. Chúng tôi vào chữa bệnh với tinh thần rất thoải mái, không cảm thấy nặng nề một chút nào. Điều này theo tôi sẽ tác động rất tốt tới người bệnh. Nhưng quả thực là tôi vẫn chưa dám nói thật với vợ tôi. Vợ tôi thì được cái hoàn toàn tin tưởng ở tôi, nên cũng không nghi ngờ gì chuyện mình bị u lành mà phải đi hóa trị phức tạp đến thế...

Tối hôm qua và sáng hôm nay vợ tôi cảm thấy đau tăng lên nhiều. Tuy nhiên, thể trạng lại thấy khỏe và tỉnh táo ra. Sáng dậy, lẽ ra phải đi tiêm, nhưng mệt quá, vợ tôi lăn ra ngủ. Thôi để đầu giờ chiều đi tiêm vậy. Chắc là hóa chất đang "chiến đấu" với khối u. Bác sỹ nói có lẽ phải một hai tháng nữa mới hết đau. Làm thế nào được bây giờ. Đành phải uống thuốc giảm đau và chịu đựng thôi...

Vợ tôi ngủ một mạch từ khoảng hơn 9 giờ sáng tới tận gần 2 giờ chiều mới dậy. Và khi dậy cảm thấy rất thoải mái vui vẻ. Vợ tôi ăn nhanh một bát cháo, rồi chúng tôi khởi hành tới bệnh viện tiêm thuốc. Tôi lại dụ được vợ tôi chụp mấy tấm ảnh ở bệnh viện. Bệnh viện bên này có siêu thị, quán cafe, cửa hàng bán hoa tươi, và cả chi nhánh nhà bank bên trong. Nói chung là one-stop, bạn gần như có thể sống ở trong bệnh viện luôn.

Hôm nay tôi vẫn tiếp tục nhận được những lá thư động viên và chia sẻ. Đặc biệt, có một lá thư của chị Trần Thanh Hà hỏi tôi về kinh nghiệm chữa bệnh tại Singapore. Con trai chị 6 tuổi, và cũng đang mắc bệnh hiểm nghèo. Chị muốn đưa con sang Singapore chữa bệnh, nhưng không có người thân bên này. Tôi nghĩ những người như chị rất cần một cánh tay giúp đỡ. Tôi thì chỉ đủ sức để truyền đạt lại một số kinh nghiệm như chuyện chuyển tiền sang chi trả viện phí, kinh nghiệm sống bên này, vv... Và tôi thấy, những bệnh nhân từ Việt nam tìm đường sang Singapore chữa trị có vẻ như đang tăng lên về số lượng. Tất nhiên, người ta chỉ nghĩ đến Singapore khi có bệnh hiểm nghèo mà điều kiện Việt nam chưa chữa trị triệt để được. Giá mà ở đây có một tổ chức nhân đạo nào đó hỗ trợ những người như vậy thì tốt biết bao...


Top of page

Website được lưu trữ và hỗ trợ bởi GATE2VN.NET