Singapore, 16/04/2005
Hôm qua tôi không ngồi viết được. Một phần là v́ cũng không có nhiều sự kiện lắm trong mấy ngày qua. Hàng ngày chúng tôi đến bệnh viện để tiêm một mũi thuốc kích thích hồng cầu. Chúng tôi phải chịu bốn mũi tiêm sau mỗi ṿng hóa trị. Hóa trị thế này ảnh hưởng nhiều đến hệ thống bạch cầu, và hệ thống hồng cầu nữa. Khoảng 14 ngày sau ṿng hóa trị đầu tiên sẽ là thời điểm hệ thống kháng thể của cơ thể bị giảm sút nhiều nhất. Bác sỹ dặn tôi, nếu có hiện tượng sốt, phải gọi đến bệnh viện ngay, đề pḥng trường hợp bị nhiễm trùng, hoặc nhiễm bệnh.
Ba hôm nay Lan Anh ngủ mê mệt suốt ngày. Sức khỏe th́ có những biểu hiện khá lên. Nhưng bây giờ tôi cảnh giác hơn, không để bị những hiện tượng đơn lẻ kiểu này đánh lừa nữa. V́ tôi có cảm giác Lan Anh vẫn hơi sụt cân trong mấy ngày qua. Dù rằng cảm giác chung là khá lên, nhưng việc sụt cân vẫn là một biểu hiện rất đáng sợ. Tuy nhiên đó chỉ là cảm giác của tôi. Để thứ hai này đi khám, tôi sẽ hỏi bác sỹ xem khả năng bao giờ hiện tượng sụt cân mới dừng lại. Vụ đau lưng, đau vai th́ bác sỹ bảo phải một đến hai tháng mới hết. Không biết chuyện sụt cân th́ sao.
Hôm nay tôi lại tiếp tục nhận được nhiều lá thư chia sẻ. Bạn bè tôi từ bên Mỹ đọc được những ḍng nhật kư này của tôi, và thế là chúng tôi lại nối lại được liên lạc sau mười mấy năm không gặp. Đặc biệt, c̣n có một lá thư của các thầy cô trong trường đại học Thăng long, nơi cả hai vợ chồng tôi cùng học ngày xưa, mà chúng tôi ra trường cũng 7-8 năm rồi chứ có ít ǵ. Tôi thực sự cảm động. Lúc tôi bắt đầu viết những ḍng đầu tiên của website này, tôi chưa có ư định công bố rộng răi. Tôi chỉ cho mấy người bạn thân biết. Vậy mà người nọ truyền người kia, giờ th́ rất nhiều người biết đến và chia sẻ với tôi rồi. Nếu bạn ở ḥan cảnh của tôi bây giờ, hẳn bạn cũng sẽ thấy ấm ḷng khi biết rằng c̣n có rất nhiều, nhiều người chia sẻ cùng bạn, vui niềm vui của bạn, buồn nỗi buồn của bạn...
Trong những lá thư, cũng có một lá thư hơi đặc biệt. Một anh đề nghị tôi mở thêm mục diễn đàn để mọi người có thể cùng tham gia trao đổi cảm xúc, ư kiến, và cả kiến thức. Tôi sẽ nhờ mấy cậu em giúp tôi vụ này, để có thể có một diễn đàn cho những người cùng cảnh ngộ như tôi có thể t́m đến nhau, chia sẻ kinh nghiệm và kiến thức...
À chút nữa th́ quên, hôm nay vợ tôi lập được một "chiến công" nho nhỏ, là ăn được... hai quả trứng. Đó là thức ăn đầu tiên ngoài cháo mà vợ tôi ăn được. Nghe trong bệnh viện nói là phải cố ăn, tốt nhất là ăn trứng, thế là về nhà hai vợ chồng quyết tâm thử. Sáng ăn một quả trứng bác với cà chua. Chiều oai hơn, ăn nguyên một quả trứng tráng. Dẫu sao đó cũng là những dấu hiệu khả quan hơn nhiều rồi. Hai hôm nay, đi tiêm, vợ tôi đă có thể tự đi chầm chậm, không cần dùng tới xe lăn nữa. Nhưng cũng chưa đi được khoảng cách lớn. Ở nhà th́ bắt đầu tự đi lại được, tự làm một số việc như hâm cháo, dọn dẹp bát đũa...
Nói chung là có hy vọng...