Tìm kiếm

Hà nội, 30/03/2005

Bây giờ đã gần 2 giờ sáng. Không ngủ được, tôi dậy, ngồi vào máy tính, và nhận được ba lá thư điện tử gửi tới chia sẻ với tôi. Tôi thực sự cảm động. Dĩ nhiên là cuộc sống bản chất là tươi đẹp. Nhưng tránh sao khỏi những khoảnh khắc nghiệt ngã. Tôi cũng đã từng va vấp nhiều với người đời, để nhiều khi cảm thấy bơ vơ, lạc lõng giữa rừng người, nhìn đâu cũng thấy xấu xa và bẩn thỉu. Và để đến khi đọc những dòng thư an ủi của những người chưa từng quen biết hoặc hầu như chưa quen biết, quả thực tôi cảm thấy được an ủi rất nhiều. Để tôi thấy cuộc đời còn nhiều người có thể cảm thông với mình. Mà thực ra tôi cũng có thông báo địa chỉ cái website mới tinh này cho có mấy người thôi. Vậy mà gần như ngay lập tức, tôi đã kịp nhận được những lời chia sẻ của các bạn. Cũng mới mấy hôm trước, một người bạn trước kia là nhân viên công ty tôi, giờ sống ở Singapore, cũng có liên lạc và đề nghị giúp đỡ bất cứ lúc nào thấy cần thiết. Nếu kể ra hết, chắc còn nhiều người bạn của tôi đã giúp tôi trực tiếp nhiều điều, vẫn đang theo dõi và sẵn sàng giúp đỡ chúng tôi trong tương lai nữa.

CẢM ƠN tất cả các bạn.

Hôm qua, tức là mấy tiếng trước đây thôi, tôi đã phải gỡ bỏ miếng dán DUROGESIC. Có lẽ nó là thủ phạm gây nên tình trạng sốc nhẹ mà vợ tôi phải chịu. Nói chung là sau khi gỡ bỏ miếng dán, tình hình vợ tôi có vẻ khá lên. Thực ra mấy ngày hôm nay thời tiết rất khó chịu. Tôi đoán rằng một trong những tác dụng phụ của hoạt chất Fentanyl là gây suy hô hấp nhẹ. Cộng với hai lá phổi vốn đã bị tổn thương nặng của vợ tôi, cùng với thời tiết quái ác đã làm cho vợ tôi lịm đi hơn một ngày. Nhưng bây giờ có vẻ khá hơn. Tuy nhiên, nhịp tim hãy còn nhanh lắm. Vẫn cỡ khoảng 125-130 lần một phút.

Hồi đầu mới bắt tay vào chữa trị cho vợ, tôi nóng ruột lắm. Muốn khỏi ngay. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, căn bệnh này mà khỏi ngay được thì chắc phải có phép tiên. Thành ra, bây giờ tôi đã có thể bình tĩnh hơn, lỳ lợm hơn một chút.

Bố vợ tôi thì ngược lại. Hồi đầu, ông bình tĩnh hơn tôi nhiều. Nhưng bây giờ bắt đầu thấy sốt ruột. Cụ giục tôi liên lạc với ông bác sỹ bên Singapore. Tôi cũng nghĩ cứ phải chuẩn bị phương án dự phòng ngay. Bởi cụ thấy nhịp tim tăng dần, không phải chỉ vụ sốc hôm qua không. Và tình trạng nghẹn càng ngày càng tăng. Tôi cũng biết thế. Tuy nhiên, không hiểu sao tôi vẫn tin rằng mấy thứ thuốc thảo dược tôi đang cho vợ uống sẽ giúp vợ tôi khá lên. Bây giờ thì vợ tôi đang ngủ. Có vẻ tim đập vẫn nhanh. Nhưng chắc mai sẽ khá hơn. Ngày hôm nay, quả thực là vợ tôi có tỉnh táo hơn nhiều, đã ngồi dậy được, thậm chí bắt đầu đi lại trong nhà.

Mai tôi sẽ cho vợ tôi đi chụp lại phim X-quang. Hy vọng rằng kết quả sẽ là tốt.


Top of page

Website được lưu trữ và hỗ trợ bởi GATE2VN.NET