Tìm kiếm

Singapore, 20/04/2005

Ngày hôm nay đối với chúng tôi cũng có một vài sự kiện nho nhỏ. Buổi sáng, có một người bạn tôi ở hiện đang ở Singapore biết tin về vợ chồng tôi qua một anh bạn. Và cô tìm cách liên lạc được với tôi. Cô thông báo ngày mai cô về Việt nam hai tuần. Thế là tôi gạ vợ tôi đi siêu thị mua một món quà nho nhỏ gửi về cho con gái. Vợ tôi cũng không ngần ngừ gì lắm, đồng ý luôn. Thế là sự kiện thứ nhất. Tôi đưa vợ tôi đến một khu mua sắm không xa nhà lắm. Vào đến bên trong, vợ tôi đảo mắt nhìn một vòng và... xuýt ngất xỉu! Vì nó to quá. Bẩy tầng nhà. Mỗi tầng to phải bằng tổng cộng cả bốn năm tầng của cái Tràng Tiền Plaza cộng lại. Mà vợ tôi thì mệt, cứ ngỡ tôi định lôi đi hết! Tôi cười, chỉ một khu ngay cạnh cửa, bảo rằng tôi chỉ định đưa vợ tôi vào đó, mua xong quà cho con gái là về ngay, vợ tôi mới đỡ... choáng. Chập chững một hồi, chúng tôi cũng tới được khu đồ chơi đang bán sale. Mua xong là về luôn, đúng kế hoạch. Vậy mà về nhà vợ tôi cũng mệt lử, nằm ngủ luôn hơn hai tiếng đồng hồ. Xong, lúc dậy, vừa lúc cô bạn tôi tới lấy quà, vợ tôi lại thấy thoải mái, khỏe khoắn. Lại còn đòi uống sữa bổ dưỡng nữa. Tôi thì chỉ muốn cho vợ tôi dần dần hòa nhịp lại với cuộc sống bình thường. Chứ suốt ngày nằm trên giường hẳn cũng không phải là tốt.

Sự kiện thứ hai là buổi tối, đang định múc cháo, thì vợ tôi lại đòi ăn... cơm. Mừng quá, tôi múc cơm, chan canh cho dễ ăn, đưa cho vợ tôi. Loay hoay một lúc cũng ăn được một bát khá khá lớn, với một quả trứng, và canh bí cà chua nữa! Mừng được nửa tiếng, thì vợ tôi ho, sặc, và lại cho ra mất quá nửa bát cơm. Nghỉ một lúc, hai vợ chồng lại hâm lại cháo, ăn lại. Dẫu sao cũng vui, vì tóm lại là vợ tôi bắt đầu ăn cơm được. Còn chuyện sặc ra thì phải chấp nhận thôi. Cái ống thực quản nhân tạo kia không thể tốt bằng đồ "thật" được. Sẽ dễ bị trớ như trẻ con vậy. Căn bản là người đang yếu, lại phải uống kèm quá nhiều nước, dễ bị nhanh no, mà là no ảo. Bụng chắc toàn nước, lại đầy, thì ho mạnh một cái là dễ nôn, dễ sặc. Sặc ra thì lại phải ăn lại thôi. Ăn uống bây giờ đối với vợ tôi cũng trở thành những cuộc chiến.

Tuy thế nhưng tôi tính tổng cộng lại thì ngày hôm nay chúng tôi nhồi nhét cũng phải được cỡ 1500 kcal đến 1800 kcal chứ không ít. Gần đạt chỉ tiêu 2000 kcal bác sỹ đề ra rồi. Ngày đầu tiên, thế đã là rất cố gắng.

Cả ngày chiến đấu mấy vụ ăn uống cũng căng thẳng. Tối định bỏ không viết nhật ký nữa. Nhưng hôm nay chắc tôi không uống cốc cà phê nào, thành ra tối lại mất ngủ. Tôi vốn uống nhiều cà phê mà. Thế là loay hoay viết nốt mấy dòng nhật ký, với lại tiến hành tái cấu trúc cho website này. Đã có một số anh chị em tình nguyện ủng hộ tôi trong việc dịch tài liệu. Tôi sẽ túc tắc bắt đầu bổ sung thêm các thông tin cho website này, hy vọng nó sẽ trở thành một nguồn thông tin đầy đủ và hữu ích với những ai có cùng hoàn cảnh với tôi.


Top of page

Website được lưu trữ và hỗ trợ bởi GATE2VN.NET