Tìm kiếm

Singapore, 11/06/2005

Chưa hết mừng v́ mấy nụ cười của vợ, lại đă có những hoảng sợ mới. Đêm mồng 8, vợ tôi uống một viên Stilnox và một loạt thuốc bổ sung để ngủ, nhưng không ngủ được ngay, gần 3 giờ mới ngủ được. Và thế là vợ tôi bị... ảo giác. Đang nằm, đột nhiên vợ tôi kêu lên rằng anh ơi, con nó lấy tiền chạy đi chơi ḱa! Mà con nào đâu, đang nằm trong viện kia mà, tận Singapore... 

Tôi hỏi đâu, vợ tôi chỉ tay ra chỗ chiếc bàn đặt tivi, kêu lên rằng nhanh lên anh, Thảo Anh nó đang cầm tiền chạy đi chơi! Tôi lạnh hết cả người, nghĩ rằng không chết v́ ung thư, nhưng lại mắc bệnh tâm thần th́ hết chỗ nói. Cũng may là dạo này tôi có thói quen t́m hiểu khá kỹ về thuốc, đặc biệt là các loại thuốc vợ tôi phải uống. Thế là tôi sực nhớ ra rằng có thể đây là phản ứng phụ của Stilnox. Thấy đỡ sợ hơn một tí, nhưng vẫn lạnh người mỗi lần vợ tôi thấy ảo giác. Nhiều lắm. Cứ khoảng 15 phút, lại một cơn ảo giác nhẹ. Nhưng cũng đủ làm cho tôi kinh hoảng. Tôi cố gắng b́nh thường, bảo vợ tôi rằng kệ mấy đứa con. Cứ cho chúng nó nghịch tiền một tư. Vợ tôi bèn ch́a tay ra xin: "Thế cho em mấy chục đi, em ra đầu ngơ mua bim bim..." Tôi hoảng lắm, nhưng vẫn cố nhẹ nhàng, nói với vợ tôi rằng ngủ đi, mai dậy tôi cho tiền đi mua. Không dám nói rằng vợ tôi đang bị ảo giác. Rồi vợ tôi lại thấy con cánh cam trên ve áo tôi! Tôi bèn phủi mạnh một cái, bảo vợ tôi là xong rồi, tôi đă phủi nó đi. Cứ thế, hai vợ chồng vật vă đến 3 giờ sáng vợ tôi mới ngủ được. Tôi nằm một lúc mới đỡ căng thẳng, rồi cũng ngủ thiếp đi, một giấc ngủ không yên, và tỉnh giấc liên tục.

Sáng mồng 9, tôi chạy về nhà định ngủ thêm một chút, nhưng cũng chả ngủ được, bèn ngồi viết mấy ḍng nhật kư. Lúc vào viện, tôi cứ ngỡ rằng mọi chuyện đă qua, sẽ ổn thỏa cả, v́ Stilnox có thể làm mất trí nhớ tạm thời, và có thể gây ảo giác trong ṿng vài tiếng đồng hồ sau khi uống. Vậy th́ ngày mồng 9, chắc vợ tôi phải okay rồi mới phải.

Nhưng mở cửa ra, vợ tôi đón tôi bằng một câu hỏi rằng anh làm sao thế kia, sao tai lại đầy máu thế? Lần này th́ tôi hoảng thực sự. Lúc đó đă là khoảng hơn 3 giờ chiều ngày mồng 9, đă trôi qua hơn 15 tiếng đồng hồ, kể từ khi vợ tôi uống viên thuốc Stilnox rồi kia mà... Bố vợ tôi nh́n tôi buồn buồn, nói rằng sáng nay đă mấy lần vợ tôi có hiện tượng như vậy. Nh́n trần nhà thành tường, và tường thành sàn. Cứ bắt bố tôi treo bức tranh trên tường lại đúng chỗ, mặc dù nó chưa bao giờ bị đặt sai chỗ cả.

Tôi suy nghĩ nhanh một chút, và cho rằng có thể v́ vợ tôi đă uống stilnox liên tục gần 3 tuần rồi, nên có thể phản ứng phụ xảy ra khá mạnh, và dài hơn thường lệ. Chả biết có đúng không, nhưng tôi cứ giải thích bừa đi, cho bố vợ tôi yên tâm. Bố vợ tôi nghe tôi giải thích xong, th́ có yên tâm hơn thật. Cụ nói ít ra là biết được nguyên nhân là yên tâm hơn nhiều rồi.

Để chắc chắn, tôi cứ gọi bác sỹ điều trị đến. Sau khi trao đổi một lúc, bác sỹ cũng nghĩ rằng đó chỉ là phản ứng phụ của stilnox mà thôi. Và ba bố con chúng tôi lại yên tâm chờ ngày mai tới. Tất nhiên là chúng tôi bỏ ngay, không dùng stilnox tiếp nữa...

Ngày mồng 10, quả nhiên vợ tôi hết hẳn chứng ảo giác. Ơn trời. Lằng nhằng măi, tới hơn 13H chúng tôi mới ra viện được. Tôi quên chưa kể rằng khi vợ tôi ngất đi, bạn tôi gọi xe cấp cứu, gọi luôn vào hệ thống cấp cứu của nhà nước. Thế là họ nhất định không chịu đưa chúng tôi tới bệnh viện Mount Elizabeth, v́ đó là bệnh viện tư. Hóa ra cấp cứu muốn vào bệnh viện tư, th́ phải gọi số cấp cứu của chính bệnh viện đó kia! Nhân viên cấp cứu nói họ chỉ có thể đưa chúng tôi tới National University Hospital - NUH. Lúc cấp cứu rồi, th́ c̣n nói ǵ? Tôi quyết định luôn, cứ đưa vào NUH cũng được. Tôi nghe nói NUH cũng là một bệnh viện tốt. Rồi sau khi xuất viện NUH, hai vợ chồng lại kéo nhau đi khám bác sỹ Ang. Bác sỹ có vẻ vui vẻ, khi thấy những tiến bộ về mặt tâm lư. Chúng tôi thử máu, nhưng cũng chỉ có kết quả sơ bộ, nên bác sỹ cũng không có chỉ định ǵ thêm.

Ngày hôm nay, bác sỹ Ang gọi điện lại cho tôi, nói rằng kết quả thử máu chi tiết cho thấy Calcium lại giảm. Thế là vợ tôi lại phải vào truyền Calci. Nhưng nói chung hôm nay t́nh h́nh sức khỏe có vẻ lên nhiều. Vợ tôi đă tự đi lại được, vẫn c̣n hơi thấy yếu chân và tay chút thôi. Hiện tượng tiền đ́nh đă gần như hết. Ăn cũng được.

Một chuyện quan trọng nhất của ngày, là bố vợ tôi đă quyết định nói cho vợ tôi biết vợ tôi bị u ác tính! Nhưng vợ tôi có vẻ đón nhận tin này một cách b́nh thản. C̣n bĩu môi chê bố con tôi giấu diếm. Vợ tôi nói nếu vợ tôi biết u ác tính ngay từ đầu, th́ đă đ̣i sang S'pore chữa ngay, không để chờ đến hơn 1 tháng như vậy. Tóm lại là vợ tôi chắc cũng đă chai lỳ rồi, cũng may.

Giờ th́ vợ tôi đă ngủ ngon lành. Đă hơn 12 giờ đêm S'pore. Tôi nghĩ vợ tôi có lẽ là đón nhận sự thật b́nh thản thực sự, chứ không cần phải cố gắng. Nếu không, đă chả ngủ được như thế này. Thôi th́ trước sau cũng phải cho vợ tôi biết. Giữ được đến tận giờ mới cho vợ tôi biết, tôi chắc chỉ có trường hợp của vợ chồng tôi thôi.

Kết lại, trong cái rủi, cũng có cái may. "Nhờ" có cú ngă ngất của vợ tôi, mà t́nh h́nh đột nhiên biến đổi một cách rất tốt đẹp. Tôi và bố vợ mừng hết biết, không thể ngờ có một sự biến chuyển gần như là "thần kỳ" như vậy....

Top of page

Website được lưu trữ và hỗ trợ bởi GATE2VN.NET