Singapore, 19/05/2005
Mấy ngày hôm nay, chưa kịp vui v́ khối u của Lan Anh đă bị tiêu diệt phần lớn, tôi đă gặp một loạt những căng thẳng mới.
Hiện tượng th́ vẫn là những cơn đau nhức trong xương, đặc biệt là xương đùi. Những cơn đau hay đến về đêm. Vợ tôi đau đớn, vật vă. Như tôi đă kể, lúc đầu th́ dùng Celebrex, sau đó phải dùng tới morphine. Nhưng rồi, morphine cũng chả ăn thua. Ngày hôm kia, chúng tôi đi truyền hóa chất, bác sỹ đă truyền luôn một liều thuốc giảm đau. Ban ngày th́ không sao, nhưng đến chừng 4 giờ sáng ngày hôm qua th́ vợ tôi tỉnh giấc với một cơn đau vật vă. Và sau khi xoa bóp cho vợ tôi một lúc, cũng chả ăn thua, th́ vợ tôi quyết định chịu thua, thức luôn tới sáng. Mà ngoài liều thuốc truyền, vợ tôi c̣n uống thuốc giảm đau trước khi đi ngủ.
Sáng ra, chúng tôi gọi điện cho bác sỹ, định xin thêm thuốc giảm đau. Nhưng ông bảo nên tới để ông xem xét, và thế là chúng tôi lại khăn gói lên đường. Tới nơi, bác sỹ có vẻ hơi thất vọng. Chắc không phải thất vọng v́ căn bệnh ung thư. Theo tôi, ông thất vọng v́ nếu không có vấn đề mới nảy sinh này, th́ trường hợp của Lan Anh nhà tôi là một trường hợp có thể sẽ khá thành công của bác sỹ, nay lại vướng thêm một vấn đề mới, làm giảm mất niềm vui thành công bước đầu của bác sỹ.
Ông xem xét kỹ t́nh h́nh, và nói với tôi rằng đây không thể là một cơn đau b́nh thường được, v́ biểu hiện của Lan Anh nhà tôi khác hẳn với những người bị đau vật lư. Ông cho rằng hoặc là năo, hoặc là thần kinh có vấn đề. Và ông khuyên tôi nên chụp năo cho vợ. C̣n làm ǵ hơn được, chúng tôi đi chụp năo ngay trong ngày, chụp cộng hưởng từ. Sốt ruột quá, chụp xong, tôi chờ rửa phim cho bằng được, và xin vào gặp bác sỹ X-quang, chỉ để hỏi xem kết quả thế nào, tốt hay xấu. Ơn chúa, bác sỹ xem qua và bảo tôi không có vấn đề ǵ khi ông xem qua phim. Ông nói phải để ông xem thật kỹ, nhưng chắc không có ǵ ghê gớm...
Vậy là tôi và vợ tôi yên tâm hơn một chút... Mai lại phải tới khám bác sỹ Ang để bác sỹ tư vấn tiếp.
Singapore, 23/05/2005
Vậy là đă mấy hôm rồi tôi bận túi bụi, và căng thẳng. Không c̣n thời gian để ngồi vào máy nữa. Hôm nay tranh thủ, tôi cố viết vài ḍng cho khỏi mất mạch, chi tiết th́ đề sau vậy.
Đại loại là chưa kịp vui v́ thắng lợi bước đầu, chúng tôi đă phải đương đầu với những thử thách mới. Lan Anh hiện tại lại có những biểu hiện tương đối nặng nề về thần kinh ngoại vi, và của một căn bệnh tâm lư: bệnh trầm cảm. Trầm cảm tiếng tây gọi là stress. Chắc có lẽ vợ tôi phải chịu đựng đau đớn và căng thẳng gần một năm nay rồi, chứ nào có ít ỏi ǵ. C̣n thần kinh ngoại vi th́ cũng rất khó chịu. Chân tay run rẩy, khó điều khiển. Lưỡi thậm chí cứng cả lại. Vợ tôi giờ nói năng rất khó khăn, nghe thều thào, chậm chậm, tội nghiệp lắm. Đi lại bây giờ cũng khó, v́ chân run. Ăn th́ cũng vất vả. Bàn tay hay bị co quắp, cứng, và khó điều khiển.
Ban đầu tôi cho rằng đó là tác dụng phụ của hóa trị. Nhưng khám bác sỹ Ang, ông nói khó có thể quy vấn đề thần kinh ngoại vi cho chuyện hóa trị. Ông nói ông đă chữa cho hàng ngh́n người (Lan Anh là người thứ 6933, kể từ khi ông bắt đầu mở pḥng khám tư) và những biểu hiện của tác dụng phụ như tê, chân tay co quắp, nhức xương, thường chỉ gặp ở những ṿng cuối cùng của hóa trị thôi, và mức độ rất nhẹ. Chưa có một ai có biểu hiện nặng nề như của vợ tôi.
Nhưng thôi, dù đó có đúng là tác dụng phụ của hóa trị, th́ cũng phải chịu. Chứ không lẽ dừng hóa trị lại sao? Và thế là các bác sỹ khác theo lời mời của bác sỹ Ang bắt đầu vào cuộc. Hiện tại, Lan Anh được theo dơi và điều trị bởi ba bác sỹ: Bác sỹ Ang, chuyên về ung thư nội khoa, bác sỹ Pauline Sim, chuyên về tâm lư, và bác sỹ Tang, chuyên khoa thần kinh.
May mắn sao hôm nay bác sỹ Tang sau khi khám kỹ cho vợ tôi, nói rằng thực ra hệ thống thần kinh ngoại vi không có vấn đề đặc biệt. Ông nói chắc là do yếu và căng thẳng quá, nên mới có những hiện tượng run rẩy và khó điều khiển tay chân. Ông cũng chỉ định cho một đơn thuốc, chủ yếu là thuốc bổ thần kinh thôi. Và nói rằng cứ yên tâm, hóa trị xong, bồi dưỡng vào là sẽ khỏe mạnh b́nh thường. Mừng quá.
Bác sỹ Sim cũng khám cho chúng tôi rất kỹ. Và đúng là thời đại của y học hiện đại. Tôi cứ tưởng là khám bác sỹ tâm lư nghĩa là chỉ đến để trao đổi, giải tỏa tâm trạng, rồi dùng các "liệu pháp tâm lư" để phục hồi cho bệnh nhân. Ai ngờ bác sỹ cũng cho ngay một cái đơn thuốc. Hóa ra trầm uất bây giờ cũng có thuốc chữa nữa.
Vợ tôi trông sắc thể th́ có vẻ hồng hào lên, và tăng cân. Hôm trước, sau khi từ Việt nam sang, tôi cứ tưởng vợ tôi lại sụt cân nặng v́ nhiễm trùng, ai ngờ lại tăng cân. Cân tại buổi khám ngày 18/5, vợ tôi đạt 44.8 kg. Một con số khá hài ḷng.
Giờ th́ chúng tôi vẫn đang cố gắng, hy vọng khoảng hai tuần nữa chứng trầm uất sẽ được giải quyết, và vợ tôi sẽ bắt đầu hồi phục...
Singapore, 24/05/2005
Hôm nay vợ tôi bắt đầu có những biến chuyển tốt. Sau hai ngày được các bác sỹ tận t́nh chăm sóc, vợ tôi ngủ được khá khá nhiều. Và thực ra, cũng không có thuốc ǵ hơn, ngoài mấy mũi tiêm giảm đau và gây ngủ. Vậy mà kết quả khá tốt. Chứng đau xương đỡ hẳn, cả ngày nay không đau. Tay chân bắt đầu điều khiển được dễ dàng. Lưỡi, hàm đă đỡ cứng. Giờ vợ tôi nói năng đă gần được như thường.
Và như vậy chúng tôi đă hoàn tất ṿng hóa trị thứ 3. Đồng thời, bác sỹ phát hiện ra rằng vợ tôi đang thiếu Calcium nặng. Thiếu th́ tiếp. Vậy là họ lại truyền thẳng Calcium cho vợ tôi. Không biết có phải là Calcium là thủ phạm gây đau xương không, nhưng nói chung vợ tôi đỡ đau hẳn. Thế là tốt rồi.
Nhưng để chắc chắn, bác sỹ vẫn cho lệnh chọc tủy sống để xét nghiệm kỹ. Hy vọng là không có vấn đề ǵ lớn với hệ thống thần kinh của vợ tôi.
Măi mới ngồi được vào máy, tôi cũng cố gắng cập nhật thêm được một số thông tin về dược sỹ Đào Kim Long trong phần Đông y. Nghe giả thuyết của cụ Long và các kết quả của cụ th́ có vẻ khả quan lắm. Hóa trị xong, tôi chắc cũng sẽ đưa vợ tôi đến nhờ cụ Long bắt mạch kê đơn. Quả là có bệnh vái tứ phương. Ơn trời, nếu vợ tôi khỏi hẳn, tôi có lẽ cũng chả biết khỏi v́ thuốc ǵ nữa. Uống quá nhiều loại thuốc rồi. Nhưng thôi, sống được là quan trọng, sống được v́ loại thuốc ǵ, chắc phải đưa xuống hàng thứ hai thôi...
Singapore, 29/05/2005
Thế là đă mấy hôm tôi không cập nhật được nhật kư. Mấy hôm cũng lắm việc, và căng thẳng. Sau khi xét nghiệm máu kỹ càng, bác sỹ Ang lại phát hiện ra rằng vợ tôi tiếp tục thiếu Calcium trầm trọng. Không hiểu sao mới truyền xong, mà calcium lại chạy đi đâu mất. Truyền tiếp vậy. Tôi có hỏi bác sỹ không biết có phải đau là do thiếu calcium không. Ông nói cũng không chắc chắn, nhưng có nghi ngờ rằng đây là nguyên nhân chính của những cơn đau xương bất thường hàng đêm kia. Và vợ tôi lại phải vào viện truyền nữa. Mà mỗi lần truyền, mất tới 26 tiếng đồng hồ. Cũng mệt mỏi.
Giờ th́ vợ tôi uống thêm viên Calci ở nhà. Vẫn uống thuốc giảm đau đều, nên không thấy những cơn đau quay lại, nhưng vợ tôi lại kêu mỏi chân. Chắc là chuyển từ đau sang mỏi. Nhưng thế cũng tốt rồi. Trước kia th́ thuốc giảm đau cũng c̣n chả ăn thua nữa là.
Mấy viên thuốc chống trầm cảm và sự chăm sóc tận t́nh của các bác sỹ có vẻ như có hiệu quả. Vợ tôi đă gần như hết chứng trầm uất, nói được b́nh thường. Tay chân cũng đă điều khiển tốt, không c̣n hiện tượng cứng cơ, tê chân nữa. Mà có lẽ cũng là do được tiếp calcium. Tôi có hỏi bạn tôi là bác sỹ, anh nói thiếu calci có thể gây nên co rút cơ. Có thể v́ thế mà vợ tôi cứng cả lưỡi lẫn hàm chăng...
Nói chung là t́nh trạng của vợ tôi giờ có khá hơn hồi mới quay lại Singapore nhiều. Vợ tôi đă tự làm được nhiều việc, và thậm chí c̣n loay hoay giúp tôi nấu ăn được nữa. Tuy nhiên, hai hôm nay th́ vợ tôi kêu mệt. Có lẽ v́ mới truyền xong đợt 3. Thường th́ vài ngày sau khi truyền là khoảng thời gian mệt nhất. Tôi th́ hi vọng rằng giai đoạn căng thẳng nhất của hóa trị đă qua. Hy vọng rằng vợ tôi sẽ phục hồi dần trong những đợt hóa trị tiếp theo...
Singapore, 06/06/2005
Vậy là đă mấy hôm rồi tôi không cập nhật được nhật kư. Phần v́ mệt mỏi, phần v́ thiếu thời gian...
Vợ tôi về t́nh h́nh ung thư u bướu th́ vẫn tiến triển tốt thôi. Nhưng lại nảy sinh vấn đề mới. Mấy hôm trước, tôi có đề cập qua về vấn đề trầm cảm. Mấy hôm uống thuốc chống trầm cảm có vẻ đỡ hơn. Nhưng rồi nó lại quay lại. Và c̣n có phần trầm trọng hơn nữa. Tôi ngờ rằng vấn đề c̣n có thể căng thẳng hơn là trầm cảm đơn thuần. Thành ra bản thân tôi cũng mệt mỏi theo. Tôi th́ không mệt mỏi về cơ thể, nhưng tinh thần th́ vô cùng căng thẳng.
Vợ tôi giờ có những biểu hiện đau ảo. Đau th́ cũng có đau, nhưng tôi sợ rằng vợ tôi đang bị căng thẳng cực độ, nên đau một, th́ kêu mười... Dần dần, theo một kiểu tự kỷ ám thị nào đó, từ đau một, trở thành đau mười thực sự! Liệu có cơn đau nào mà morphine không thể dập được? Mà vợ tôi đâu đă uống nhiều morphine để nói rằng đă bị quen thuốc. Đại loại là những biểu hiện như vậy, làm tôi cũng căng thẳng lây. Bác sỹ Ang th́ chịu, không biết nguyên nhân của những cơn đau xương nữa. Bác sỹ cũng cho rằng vợ tôi chỉ đau trong tâm trí, chứ không hẳn là đau thực... Và nếu vậy, th́ ông cũng chịu. Ông nói bệnh về cơ thể ông c̣n chữa được, chứ bệnh về tâm thần th́ ông chịu, chỉ mong chờ vào ư chí người bệnh thôi.
Mà vợ tôi th́ có thể nói, mất hết ư chí rồi. Hơi đau một chút là kêu. Nói là mất ngủ, chứ tôi phát hiện ra thực ra vợ tôi... sợ không ngủ được. Thành ra không ngủ được thật.
Ba hôm nay th́ t́nh h́nh trở nên rất căng. Vợ tôi run rẩy tay chân, không thể điều khiển nổi nữa. Liên tục... Tôi bảo vợ t́m cách thư dăn, vợ tôi chịu không thả lỏng nổi. Tôi phải tập thư giăn cùng vợ bằng cách thả rơi tự do chân và tay. Và tôi phát hiện ra rằng, cứ khi nào tôi tập cho vợ tôi thư giăn được, th́ chân tay hết run ngay. Nhưng chỉ được một lúc. Và vợ tôi không thể TỰ M̀NH thư giăn được... Bắt buộc phải có sự hỗ trợ từ phía bên ngoài.
Mấy hốm trước, bố vợ tôi bay qua đây hỗ trợ hai vợ chồng. Giờ th́ tôi và bố thay nhau chăm sóc Lan Anh. Hai bố con bàn bạc, và quyết định sẽ chuyển vợ tôi về Việt nam điều trị tiếp. Phác đồ điều trị, vẫn tiếp tục. Chỉ có điều sẽ dăn ṿng hoá trị thứ 4 ra khoảng 2 tuần. Về Việt nam, hy vọng môi trường gia đ́nh sẽ hỗ trợ vợ tôi nhiều trong các vấn đề về tâm lư.
Hôm nay là một ngày chữa trị... liên tục của vợ tôi. Từ sáng tới giờ (Giờ đă là 18:00 giờ Singapore), vợ tôi thử máu, khám bác sỹ tâm lư, khám bác sỹ ung thư, truyền calcium thêm, và c̣n tiếp tục đi châm cứu. Tôi cho rằng việc run rẩy tay chân chắc chỉ có thể hỗ trợ bằng y học cổ truyền. Xong xuôi, giờ lại tiếp tục một ca massage chân nữa. Từng ấy thứ, cộng với mấy viên thuốc chống căng thẳng của bác sỹ tâm lư có vẻ có hiệu quả. Vợ tôi đă đỡ hẳn chứng run rẩy.
Và điều may mắn nhất là bác sỹ tâm lư nói với tôi không phải lo lắng ǵ về mặt tâm thần. Bà nói rằng những triệu chứng của vợ tôi chỉ do phản ứng phụ của thuốc. Và các phản ứng này sẽ không ảnh hưởng vĩnh viễn. Dừng hoá trị, là sẽ ổn ngay. Bà bác sỹ tâm lư c̣n nói trước khi mở pḥng khám tư, bà làm việc rất lâu trong bệnh viện tâm thần, thành ra bà có rất nhiều kinh nghiệm. Bà nói tôi cứ yên tâm... Ơn chúa...
Để chuẩn bị về Việt nam, tôi có làm việc thêm với một số bác sỹ bên này. Và tôi nghĩ rằng tôi có t́m ra một mô h́nh khám chữa bệnh khá tốt, cho những người mắc bệnh ung thư giống vợ tôi. Chi phí chắc chắn sẽ rẻ hơn những ǵ tôi phải trả ra rất nhiều. Tôi sẽ cập nhật mô h́nh đó sau một chút. Hy vọng sẽ c̣n giúp đỡ được cho nhiều người đi sau.
Singapore, 07/06/2005
Vậy là chúng tôi lại chưa về Việt nam theo dự định được. Đêm hôm qua, tôi cứ ngỡ Lan Anh bắt đầu khá lên, ai ngờ, tối đến căng thẳng quá, lại bị ngă đến mức ngất đi, phải đưa vào bệnh viện cấp cứu. Có lẽ cũng không sao, nhưng bác sỹ vẫn đề nghị chúng tôi đi chụp CT năo cho cẩn thận. Mai mới biết kết quả. Tuy nhiên, sáng nay tôi đă đưa vợ đi làm EEG, h́nh như tiếng Việt là điện năo đồ hay sao đó. Kết quả có vẻ b́nh thường, không có hiện tượng động kinh, tâm thần ǵ cả.
Đêm hôm qua, sau hơn một tiếng đồng hồ th́ vợ tôi tỉnh lại. Tuy nhiên, sau đó bác sỹ tiêm cho một mũi Seduxen an thần, và có lẽ cộng với sự mệt mỏi và căng thẳng, vợ tôi ngủ mê mệt suốt đêm hôm qua, và cả ngày hôm nay. Điện năo đồ cũng được đo trong t́nh trạng nửa mê nửa tỉnh.
Mai tôi sẽ gặp bác sỹ để xem kết quả CT năo. Chắc có lẽ không có vấn đề ǵ.
Singapore, 09/06/2005
Sáng hôm qua tôi lọ mọ dậy sớm. Sớm ở đây có nghĩa là khoảng 7 giờ hơn. Ở Singapore người ta làm việc muộn. Thường khoảng 9 giờ mọi người mới bắt đầu làm việc. Cửa hàng, siêu thị, thường mở muộn hơn, 10 giờ. Có nơi 10:30 mới bắt đầu ngày làm việc. Nhưng bệnh viện th́ sớm hơn nhiều.
Dậy thế tưởng đă sớm, nào ngờ nh́n lại th́ bố vợ tôi không thấy đâu cả. Hóa ra cụ lo lắng, dậy từ lúc 3 giờ hơn, và xuống bắt taxi vào bệnh viện. Tôi loáng quáng đánh răng, rửa mặt, rồi chạy vào chờ bác sỹ.
Vào đến nơi, tôi hơi ngạc nhiên, v́ thấy vợ tôi cười! Đă lâu lắm rồi, tôi chỉ thấy vẻ mặt căng thẳng, hay nhăn nhó v́ đau đớn khó chịu, vậy mà hôm qua vợ tôi cười rất tươi, dù c̣n rất yếu và mệt mỏi. Vợ tôi nói vẫn chưa hoàn toàn b́nh thường, vẫn có cảm giác hơi bị cứng cơ hàm, cơ lưỡi, nhưng cười th́ tươi thật. Và vợ tôi cười tươi cả ngày. Mọi triệu chứng trầm cảm tự nhiên biến mất hết! Thực sự là tôi cũng không hiểu tại sao. Nhưng như thế là may rồi. Vợ tôi trở nên hoàn toàn tỉnh táo, tiếp chuyện đă nh́n thẳng vào người đối diện, không c̣n ánh mắt xa xăm, đôi khi vô hồn, chỉ biết nh́n thẳng vào phía trước nữa. Tôi nghĩ, trong cái rủi cũng có cái may. Ngă xong, lại đỡ hẳn chứng trầm cảm.
Một lúc, tôi mới từ từ hỏi lại tại sao ngă. Ban đầu vợ tôi không nhớ ǵ hết. Sau một hồi cố gắng, th́ bắt đầu nhớ ra. Hóa ra là vợ tôi tụt xuống đất, rồi lọ mọ đi ra cửa. Đi toalet hay ra pḥng khách ǵ đó. Nhưng đang len lỏi giữa mấy cái bàn với mấy cái giường trong pḥng ngủ cũng tương đối chật, th́ vợ tôi thấy run chân quá thể, không đi được nữa. Rồi vợ tôi từ từ ngồi xuống, nhưng khi gần ngồi được, th́ thấy xây xẩm mặt mày, rồi không biết ǵ nữa... Có nghĩa là bị ngất trước khi bị ngă. Và cú ngă, theo như vợ tôi nói, chắc là không có vấn đề ǵ, nhẹ thôi.
Nhưng khi các bác sỹ tới khám hội chẩn, th́ tôi phát hiện ra là vợ tôi vẫn gần như không đi được. Lan Anh vẫn có vấn đề nặng về thăng bằng, không định vị tốt được về vấn đề này. Đứng thẳng hay nghiêng vợ tôi cảm giác sai lệch cả. Sau khi hỗ trợ cho vợ tôi đứng thẳng được, vợ tôi có thể cố gắng đi, dù c̣n rất chậm. Nhưng vô cùng khó khăn...
Bác sỹ thần kinh khám xong, xem phim, nói rằng không có tổn thương năo. Bà chỉ nghi rằng ung thư và quá tŕnh hóa trị có thể làm mất cân đối cơ chế hóa học của năo, làm ảnh hưởng tạm thời tới hệ thống hành vi của vợ tôi.
Tạm thời, họ cho vợ tôi uống một số thuốc thần kinh, nhằm cân bằng lại cơ chế hóa chất cho năo bộ. Hy vọng rằng sau hóa trị, cơ thể sẽ tự điều chỉnh trở về vị thế cân bằng b́nh thường.
Tối đến vợ tôi cũng vẫn c̣n khó ngủ. Nhưng v́ thấy giấc ngủ có thể giúp vợ tôi khá nhiều, nên tôi xin bác sỹ cứ cho thuốc ngủ mạnh một vài hôm, cho vợ tôi ổn định hẳn trạng thái tâm thần, rồi sẽ giải quyết tiếp. Và đêm qua là đêm đầu tiên vợ tôi ngủ sáu tiếng liên tục, rất sâu, không hề thức giấc. Trước đó, dù tôi có cho vợ tôi uống thuốc ngủ cũng mạnh tương tự, nhưng chỉ giúp vợ tôi được khoảng hơn 3 tiếng thôi, c̣n sau đó là một giấc ngủ chập chờn, không ngon giấc.
Sáng nay dậy, vợ tôi vẫn vui vẻ, cười nói như thường. Chỉ có điều vẫn chưa đi được. Và đêm qua vợ tôi vẫn sốt nhiễm trùng. V́ thế, chắc vợ tôi vẫn phải nằm viện thêm vài hôm. Hy vọng rằng mấy hôm nằm viện này sẽ giúp vợ tôi nghỉ ngơi một cách tích cực, nhằm phục hồi chức năng cho hệ thống thần kinh...