Hà nội, 19/08/2005
Mấy hôm rày, tôi cảm thấy mệt mỏi quá. Tình hình sức khỏe của Lan Anh không khá lên như mong đợi, mà lại có chiều hướng xấu đi. Kể ra, tính tôi thì không thích kêu ca. Thành ra đôi khi cũng ngại, không muốn viết nữa. Tính ra, cả ngàn dòng nhật ký của tôi, lượng kêu ca than phiền có lẽ cũng nhiều rồi.
Vẫn biết rằng có nhiều bạn bè tôi vẫn đang theo dõi tình hình của vợ chồng tôi thông qua website này. Nhưng rồi định ngồi vào viết, lại thấy ngại ngại. Hôm nay mới chiến thắng được sự ngại ngần để viết vào đây vài ḍng cập nhật.
Hơn một tuần vừa rồi, vợ tôi bết lắm. Phổi và đường hô hấp lại có hiện tượng nhiễm trùng rất nặng. 7 ngày uống kháng sinh tổng hợp Avelox với liều tối đa, và tiếp tục 6 ngày tiêm Rosephin (cũng là một loại kháng sinh rất mạnh) qua ven, nhưng ho và nhiễm trùng chỉ đỡ được một chút. Hiện tượng sặc lại quay lại. Sặc ghê gớm lắm, mà cứ uống nước là sặc. Ăn cháo đặc, th́ lại đỡ. Bác sỹ Singapore th́ nghi là bị thủng thực quản, thông sang khí quản. Thế là tôi phải đưa vợ đi nội soi. Nhưng kết quả nội soi cho thấy là không có hiện tượng thủng hay ṛ. Mà vấn đề là dây thanh quản có hiện tượng liệt. Mà dây thanh quản ở đây đóng vai tṛ giống như một cái cửa sập che khí quản khi có phản ứng nuốt. Nhưng do bị liệt, dây thanh quản không đóng được cửa khí quản vào, dẫn đến hiện tượng sặc, và hậu quả nặng hơn là nhiễm trùng.
Sau hai ba ngày ǵ đó, tôi bàn với bố vợ, quyết định đặt một cái ống xông dạ dầy qua mũi, và bơm thẳng thức ăn và nước uống vào dạ dầy. Chỉ sau độ hai ba ngày thực hiện biện pháp này, vợ tôi béo lên trông thấy. Chân tay đă có da có thịt, không c̣n quá xơ xác nữa. Thế nhưng t́nh trạng sức khỏe vẫn có vẻ đi xuống.
Hôm nay, tôi đưa vợ tôi vào viện khám. Bác sỹ cho siêu âm tim và ổ bụng, có phát hiện ra tim hơi to. Nhưng vấn đề tim hơi to chưa phải là nghiêm trọng. Mà căng thẳng nhất là vợ tôi bắt đầu có dịch ổ bụng. Cũng khá nhiều. Họ ước tính chừng 1000 ml, nghĩa là khoảng 1 lít. Chiều nay, chắc phải hút dịch cho vợ tôi thôi.
Tất nhiên là tôi cảm thấy mệt mỏi. Là con người, mấy ai dám nói rằng không bao giờ mệt mỏi chán nản đâu. Song, dù mệt mỏi, ư chí chiến đấu của tôi vẫn không suy suyển. Tuần sau, tôi sẽ chở vợ tôi xuống Hưng Yên gặp thầy Long xin thuốc. Mấy người được tôi giới thiệu xuống chỗ thầy Long đều thấy có những dấu hiệu tiến triển tốt. Cuộc chiến đấu của hai vợ chồng tôi chắc vẫn c̣n phải tiếp tục dài dài...