Tìm kiếm

Hà nội, 20/08/2005

Đến tận giờ, khi đồng hồ đã chỉ sang 1 giờ sáng 24/08, khi mọi chuyện đã nguôi ngoai đi một chút, tôi mới có dịp ngồi hồi tưởng lại những giờ phút cuối cùng của vợ tôi, những phút giây vô cùng nặng nề và sẽ không bao giờ tôi có thể quên được...

Đêm 19/08, sau khi bác sỹ nói rằng họ đã kiểm soát được tình hình, tôi mệt bã người, và trở về nhà, lăn ra ngủ. Tôi có hỏi bác sỹ rằng sáng hôm sau, giờ nào tôi có thể vào thăm vợ được. Bác sỹ nói, phải tới 4 giờ chiều. Ông còn dặn, nếu tình hình xấu đi, ông sẽ gọi. Còn nếu không gọi, nghĩa là ít nhất tình hình không xấu đi.

Vậy nhưng tôi vẫn sốt ruột. Sáng hôm sau, chờ tới 8 giờ, là tôi gọi điện vào hỏi tình hình vợ tôi. Nhưng lễ tân bệnh viện Việt Pháp không nối máy lên phòng điều trị tích cực cho tôi, và chỉ nhắc lại rằng, nếu tình hình xấu đi, họ sẽ tự gọi cho tôi. Thôi đành chờ vậy.

Khoảng 10 giờ sáng, bố vợ tôi cũng sốt ruột, ông vào thẳng bệnh viện. Người ta cũng châm chước, cho ông vào thăm con một chút. Trưa tôi sốt ruột, bỏ việc về nhà, và được ông cho biết rằng Lan Anh có vẻ đỡ hơn, nhịp tim xuống còn khoảng 100. Tuy nhiên, vẫn đang dùng máy thở... Thấy nhịp tim giảm được, bố vợ tôi có vẻ yên tâm hơn. Và ông có hỏi qua bác sỹ, thì bác sỹ nói có vẻ như tình hình vẫn không tệ đi. Vậy là tôi yên tâm cùng con gái chợp mắt một lúc.

Hai giờ chiều, mẹ vợ tôi gọi tôi dậy, nói rằng có điện thoại từ Việt Pháp. Tôi choáng người, linh cảm thấy chuyện chẳng lành. Quả nhiên, bác sỹ nói rằng tình hình vợ tôi có vẻ xấu đi, và gọi tôi vào bệnh viện ngay để bàn phương hướng xử lý.

Tôi lập tức chạy vào bệnh viện một mình. Vào phòng bệnh, thấy vợ tôi vẫn thiêm thiếp, chỉ có lồng ngực thỉnh thoảng lại giật lên do máy thở... chắc các bạn có thể hiểu được cảm giác đau đớn của tôi lúc đó. Bác sỹ giải thích với tôi rằng tình hình của vợ tôi đang xấu dần đi. Tôi cũng kịp xem lướt qua các biểu đồ theo dõi tình trạng vợ tôi trong suốt 18 tiếng đồng hồ đã qua. Tôi phát hiện thấy khoảng từ 7 giờ sáng hôm nay, lượng ôxy bão hòa trong máu vợ tôi chỉ còn đo được xấp xỉ mức 50%. Mà dưới 85% là có vấn đề trầm trọng rồi. Tôi có hỏi bác sỹ vấn đề này, nhưng ông giải thích rằng thực ra, lượng ôxy trong máu chắc chắn cao hơn nhiều vì đang dùng máy thở, nhưng do mạch của vợ tôi đang bị co, nên bộ phận cảm ứng không đo được chính xác nữa. Nhưng vấn đề nghiêm trọng hơn, là huyết áp vợ tôi cứ tụt dần. Bác sỹ đã làm đủ mọi phương thức, đã truyền thuốc tăng huyết áp, nhưng vô ích... Bác sỹ hỏi tôi muốn xử trí thế nào? Tôi đoán là ông muốn hỏi tôi là buông tay để vợ tôi chết, hay là tiếp tục. Ô hay, vậy mà cũng phải gọi tôi vào. Tôi khẳng định ngay rằng ông cứ làm mọi phương án có thể. Tiền bạc không thành vấn đề. Bác sỹ nhìn tôi rất lâu, rồi bảo, vậy ông sẽ cố gắng giữ gìn sự sống cho vợ tôi lâu đến mức có thể. Tôi hỏi liệu có cứu được vợ tôi không? Liệu vợ tôi có khả năng phục hồi không? Ông trả lời là mong manh lắm. Giữ được là cố gắng lắm rồi. Vậy thì tôi nói là phải giữ. Cố gắng đến phút cuối cùng, vẫn mong vợ tôi sẽ tự phục hồi nhờ một sự màu nhiệm nào đó...

Tôi vừa ra thì bố vợ tôi lại vào. Cụ cũng sốt ruột quá, nên không chờ nổi đến lúc tôi về. Tôi định chờ cụ, nhưng cụ bảo thôi tôi cứ về trước, rồi cụ sẽ tự về. Tôi thì căng thẳng và lo lắng, nên xin phép cụ về trước.

Lúc chừng 4 giờ chiều, bố vợ tôi có gọi điện, và nói là tình hình xấu lắm. Cụ hỏi bác sỹ kỹ hơn tôi, và được biết rằng vợ tôi hiện bị nhiễm trùng phổi nặng. Cái đó thì chúng tôi biết rồi. Tuy nhiên, bác sỹ nói rằng điều quan trọng là chủng vi trùng này rất lạ, và đặc biệt, là nó kháng thuốc. Bác sỹ đã thử với loại kháng sinh thuộc loại mạnh nhất nhưng không có tác dụng gì. Bố vợ tôi hỏi, liệu có phải tình hình xấu đi là do hóa trị không, thì bác sỹ khẳng định chắc chắn là không phải. Bác sỹ nói do nhiễm trùng phổi nặng, vi khuẩn lạ, kháng thuốc, dẫn đến suy kiệt hô hấp. Đồng thời, cùng với thể trạng quá yếu, nên hậu quả tất yếu là rối loạn chức năng toàn bộ. Thận, gan, tất cả đều bị rối loạn rồi...

Tôi đau không thể chịu nổi. Thông tin bố nói, nghĩa là vợ tôi coi như chỉ còn được vài tiếng đồng hồ nữa thôi. Sau khi vợ tôi đã mất, nỗi đau đớn của tôi thường là dội thành từng cơn. Nhưng chính cái lúc biết rằng có lẽ là hết hy vọng rồi, có lẽ là vợ tôi chỉ còn chịu đựng thêm được chừng vài tiếng nữa, thì cơn đau đớn vì sự bất lực trước thực tế phũ phàng quả thực là kinh khủng. Tôi chán nản, đã định buông xuôi, bỏ, không vào bệnh viện nữa, vì sợ rằng không thể chịu đựng nổi lúc vợ tôi ra đi. Nhưng rồi cuối cùng, tôi cũng cắn răng mặc quần áo tử tế, xuống lấy một chiếc taxi vào viện với vợ. Nói thế thôi, chứ vợ tôi có ra đi, làm sao tôi lại không có mặt bên cạnh cho đành...

Vào đến viện, tình hình vẫn vậy. Nhịp tim vẫn hơn 100, huyết áp thì thấp, đâu chỉ có khoảng 78-22 thôi. Tôi vào với vợ được một lúc, thì mẹ vợ của tôi cũng vào thăm con gái. Bà òa lên khóc, khi nhìn thấy con gái nằm mê man bất động. Tất cả mọi người trong phòng, cũng không ai cầm được nước mắt. Thế nhưng bà nghĩ thế nào, lại chỉ thăm con gái một chút, rồi quyết định ra về. Tôi lúc đó gần như cũng chả còn suy nghĩ được gì, đành cứ để một ông chú đèo bà về nhà với hai cháu. Bà vừa ra về một lúc, thì nhịp tim của Lan Anh bắt đầu giảm. Tôi nhìn thấy nhịp giảm nhanh từ khoảng 100 xuống 86 mà cảm thấy hốt hoảng quá. Lập tức, tôi nhờ mọi người gọi điện cho lái xe của tôi, bắt quay về nhà, đón mẹ vợ quay lại ngay... Chờ mãi, chờ mãi, không thấy bà đâu, mà nhịp tim của vợ tôi bắt đầu giảm xuống dưới mức báo động, không đủ 45 nhịp một phút nữa. Đau đớn vì vợ tôi có thể ra đi bất cứ lúc nào mà có thể không có mẹ ở bên cạnh, tôi vội lao tới bên giường bệnh, và đặt tay lên ngực trái của vợ xoa mạnh. Tôi cũng chả biết làm thế có ích gì không, nhưng tôi thường thấy người ta gây xốc cho tim cũng bằng một cái máy gây chấn động ở ngực trái. Vì vậy, tôi chả biết làm thế nào, chỉ biết xoa mạnh và đều liên tục lên ngực trái của vợ, mong có điều kỳ diệu xẩy ra...

Không biết thế có được gọi là kỳ diệu không, nhưng nhịp tim của vợ tôi cứ giảm dần, nhưng rồi nhờ sự xoa bóp của tôi, nó lại lên một chút. Tôi giữ cho vợ tôi ở nhịp đập 48-50 nhịp/phút được một lúc, thì nhịp lại tiếp tục giàm... Có khi chi còn 36, mà mẹ vợ tôi vẫn chưa thấy vào đến nơi. Tôi vẫn cứ cố xoa xoa mãi. Tôi cũng chẳng nhớ là tôi xoa được bao nhiêu thời gian nữa, nhưng cuối cùng thì mẹ vợ tôi cũng đến kịp. Lúc này trong phòng các cô dì chú bác đã tề tựu khá đông. Tôi không thể kìm được nữa, bật khóc lên mà than với vợ tôi rằng tôi chỉ có thể giữ cho vợ tôi sống chờ mẹ đến thôi... Tôi đã cố hết sức rồi mà không thể làm gì hơn được nữa... Cũng chả biết tôi có phại là người cứng rắn hay không, chỉ biết rằng lúc đó thì tôi khóc nức lên, không thể nào kìm được... Nhịp tim của vợ tôi lúc đó bắt đầu nhảy. Lúc thì 36, lúc lại nhẩy lên tận 62, có khi 80. Tôi những tưởng sẽ có được điều kỳ diệu xẩy ra, nên cứ cố xoa xoa mãi...

Nhưng chỉ được mấy phút sau, thì đường đồ thị nhịp tim đỏ lòe cái thông báo mất cảm ứng, và khôg còn chạy được nữa. Tôi đau quá, vẫn cứ xoa, cứ xoa... Tất cả mọi người thì lặng lẽ nhìn tôi và khóc. Cuối cùng, bác sỹ hồi sức phải đến bên tôi và bảo rằng nên rút thuốc. Anh nói với tôi rằng anh cũng là người, nhìn cảnh tôi đau đớn, anh cũng không thể chịu được, dù đã nhiều năm làm việc ở phòng hồi sức cấp cứu này. Vậy là tôi hiểu. Vợ tôi lúc đó đã mất rồi. Chỉ có điều, tôi không thể tin được, nên cứ cố hoài, cố hoài mà không giải quyết được gì nữa... Tính ra, lúc tôi rời tay ra khỏi người vợ tôi, đồng hồ chỉ 18:50 phút, chiều thứ 7, 20/08/2005. Và giờ đó, coi như là giờ mất của vợ tôi.

Về sau, có người hỏi tôi, vậy là vợ tôi không nói được câu nào với tôi trước khi mất à? Không phải vậy. Trước khi mất vợ tôi nói với tôi một câu, một câu mà chắc cả đời tôi cũng không thể nào quên được. Thực ra, đó là câu nói từ ngày hôm trước, trước khi đi cấp cứu. Chứ lúc vào cấp cứu, họ bơm thuốc mê cho vợ tôi, và coi như vợ tôi mê man cho tới lúc mất, không mở mắt ra dù chỉ một lần... Còn hôm trước, trước khi đi cấp cứu, lúc tôi về, vợ tôi nằm trên giường, trông nhợt nhạt lắm. Nhưng lúc đó, vợ tôi vừa bỏ ô xy ra, có vẻ dễ chịu hơn một chút. Tôi sà xuống cạnh vợ, động viên vợ rằng "Anh đã về với em rồi, đừng sợ em nhé..." Vợ tôi nở một nụ cười nhợt nhạt, trông thương lắm. Tôi thương vợ quá, mới nói với vợ tôi rằng "Mọi người đọc nhật ký của anh, đều biết rằng anh yêu em lắm" Vợ tôi hơi có ý mỉm cười. Tôi vui vẻ nói thêm: "Nhưng họ chỉ biết rằng anh yêu em nhiều như vậy, chứ họ chưa biết rằng em yêu ah đến mức độ nào..." Lần này, vợ tôi nở một nụ cười tươi thực sự, tuy rằng sắc mặt vẫn nhợt nhạt vô cùng. Nhưng nụ cười tươi lắm. Và vợ tôi thì thào nói với tôi chỉ một câu thôi "Em yêu anh lắm..." Nhìn vợ tôi nhợt nhạt mà tôi nhói lên trong lòng, vội bảo "Thôi, em đừng nói nữa, nghỉ đi. Anh biết là em yêu anh nhiều, nhiều lắm mà..." Và thế là vợ tôi yên tâm nhắm mắt nghỉ ngơi. Câu vợ tôi nói với tôi đó, câu "Em yêu anh lắm..." chính là câu cuối cùng có nghĩa, mà vợ tôi đã nói với tôi trước khi ra đi mãi mãi. Giá như tôi thực sự có năng khiếu về văn học, chắc tôi sẽ viết lại tất cả những trang nhật ký này thành một câu chuyện tình. Một câu chuyện tình yêu thật sự...

Giờ thì vợ tôi đã không còn nữa. Tôi không còn được ôm vợ tôi trong lòng, không còn được chăm sóc em như những ngày nào. Nhưng mỗi lần nhìn lại ảnh em trên bàn thờ, tôi vẫn thì thầm với em, rằng tôi yêu em lắm, tôi nhớ em lắm, chỉ nhắc đi nhắc lại hai câu đó thôi, hai câu mà chúng tôi đã từng nói với nhau hàng ngàn hàng ngàn lần, và cũng là câu nói cuối cùng của em với tôi, trước lúc em rời bỏ tôi để mãi mãi đi xa.


Top of page

Website được lưu trữ và hỗ trợ bởi GATE2VN.NET