Hà nội, 04/08/2005
Chiều mồng 1/8, cứ tưởng vợ tôi đă đỡ hơn. Ai ngờ, mồng 2/8, t́nh h́nh lại có vẻ trầm trọng hơn. Rốt cuộc, tôi quyết định nghỉ làm, và đưa vợ tôi vào bệnh viện. Vợ tôi lúc đó ở trong trạng thái căng thẳng tột độ, cảm thấy sốt ruột không chịu nổi, và kêu rên suốt, chỉ đ̣i tiêm thuốc an thần liên tục để... ngủ đi cho bớt khó chịu. Thế rồi chúng tôi vào bệnh viện Hồng Ngọc, một bệnh viện tư nho nhỏ ở 95 Nguyễn Trường Tộ, nơi tôi có một chị bạn làm việc ở đó.
Bệnh viện tư có khác. Phải nói là thái độ phục vụ rất tuyệt vời, so với mặt bằng chung về dịch vụ y tế ở Việt nam. Vợ tôi được chăm sóc tận t́nh. Nói chung là chỉ có điều kiện cơ sở vật chất là chưa thể so với Singapore, c̣n thái độ phục vụ th́ không thua kém bao nhiêu. Và tuy bệnh viện nhỏ, nhưng có một điều tôi cho là rất quan trọng: rất sạch sẽ. Tóm lại là vợ tôi ở được đến tối. Được các bác sỹ chăm sóc, và truyền thêm khá nhiều thứ: Truyền Vitamin, truyền đạm, truyền cả chất béo... Tóm lại để thay ăn. Các bác sỹ cũng cố gắng giải quyết vấn đề ho và rất nhiều đờm, và t́nh trạng căng thẳng thần kinh nữa.
Tóm lại, đến tối, vợ tôi cũng đỡ nhiều, ít nhất là về mặt thể chất. C̣n vấn đề căng thẳng, nói chung là vẫn chưa giải quyết được ǵ nhiều. Mà tôi nghĩ cái này hơi khó. Bên Singapore, trừ những mũi tiêm morphine rất mạnh, khiến vợ tôi ngủ ngay, c̣n th́ mọi loại thuốc khác, an thần, thuốc ngủ, fenatyl dán, morphine uống dạng siro, đều không giải quyết được cái vụ căng thẳng thần kinh.
Ngày 3/8, vợ tôi lại tiếp tục kêu la đ̣i vào viện, mặc dù tối 2/8, vợ tôi một mực đ̣i về nhà. Và tôi bắt vợ tôi hứa là nếu về nhà, th́ phải cố chịu đựng, không được kêu khóc. Nhưng biết là vợ tôi hứa là hứa thế, chứ lúc thần kinh đă trở nên căng thẳng, không b́nh thường, th́ hứa với hẹn c̣n có ư nghĩa ǵ. Y như rằng, vợ tôi lại đ̣i vào viện, lư do sốt ruột không chịu nổi. Thế là cỡ trưa trưa, tôi lại phải kêu anh lái xe về đón vợ tôi vào viện Hồng Ngọc tiếp. Vừa vào, vợ tôi lại đ̣i về nhà. Khổ ghê... Nhưng thôi, cố vậy. Tôi phải thuyết phục vợ tôi măi, vợ tôi mới đồng ư ở lại đến tối, để tôi xong việc th́ rẽ ngang qua đón. Trước khi về, các bác sỹ lại tiêm cho một mũi an thần, vợ tôi ngủ ngay trên xe ô tô. Về nhà phải khá khó khăn mới đưa được vợ tôi lên tầng 7 để vào pḥng... ngủ tiếp
Sáng nay dậy, vẫn chưa ổn! Tuy nhiên, tôi phải đi công tác ở Quảng ninh, nên sau một hồi "chiến đấu" với vợ, tôi cũng ra đi được. Nhưng sau vụ "chiến đấu" lúc sáng sớm đó, vợ tôi có vẻ đỡ hơn. Tối tôi về nhà th́ được mọi ngưởi kể lại là hôm nay t́nh h́nh thần kinh của vợ tôi khá hơn nhiều. Tôi mừng quá. Theo quy luật, chắc cuối tuần này vợ tôi sẽ trở lại b́nh thường về mặt thần kinh. Hy vọng tuần sau sẽ ổn...