Tìm kiếm

Singapore, 18/04/2005

Sáng nay tôi dậy sớm. Chiều có hẹn khám bác sỹ, và sáng sớm chúng tôi phải đi thử máu, cho kịp có kết quả cho buổi chiều. Buổi sáng bắt đầu bằng một vấn đề lúc đầu chúng tôi tưởng là trầm trọng: Lan Anh lại ho ra máu. Ít thôi, chỉ có mầu hồng hồng! Nhưng cũng đủ làm chúng tôi kinh sợ. Ở trong giai đoạn căng thẳng như thế này, mỗi một biến cố đều là một nỗi lo, thậm chí là nỗi sợ. Đúng vào lúc chúng tôi chuẩn bị lên đường đi thử máu. Nhưng chỉ một lúc sau thì tôi chợt nhớ ra, đó có thể là tác dụng phụ của hóa trị với phác đồ GemCisplat chúng tôi đang được điều trị. Nhưng dẫu sao, chúng tôi vẫn quyết định yêu cầu phòng xét nghiệm làm gấp để chúng tôi lên gặp bác sỹ ngay.

Vậy mà chúng tôi vẫn phải chờ hơn một tiếng rưỡi mới được gặp bác sỹ. Đúng như tôi dự đoán, bác sỹ xua tay, bảo vấn đề ho ra máu một chút đó không có gì nghiêm trọng. Một số vấn đề tôi hỏi, như họng hơi bị sưng, ăn và uống rất hay bị sặc, thức ăn đôi khi đọng lại đâu đó trong cổ, để rồi lại ho ngược trở ra, bác sỹ đều cho biết là không đáng sợ. Ông kiểm tra họng vợ tôi và nói đó có thể là do ống xông (stent) thực quản mới đặt. Thứ nhất là nó cũng chưa nới rộng được thực quản như ngày xưa. Thứ hai, dẫu sao nó vẫn là cái ống. Cho nên giai đoạn đầu, có thể những hiện tượng như vợ tôi đang gặp vẫn thường xẩy ra. Điều mà ông lo ngại nhất, đó là vấn đề giảm cân. Tuy nhiên, khi hỏi về cảm nhận chung, chúng tôi nói là cảm giác có vẻ tốt lên từng ngày. Nghe thế thì ông vui lắm. Ông nói để sau vòng truyền thứ hai ông sẽ cho chụp CT lại. Ông nói ông không dám đảm bảo, nhưng ông nghĩ là tình hình đang tốt lên. Có lẽ chỉ còn vấn đề giảm cân nên ông mới không dám khẳng định chắc chắn. Một trong những biểu hiện khả quan hơn là dịch đã ngừng chẩy, và hôm nay chúng tôi đã được rút ống dẫn dịch phổi. Cũng là một bước tiến bộ.

Một trong những phản ứng đầu tiên của bác sỹ trước tình trạng giảm cân là chỉ định truyền thêm cho vợ tôi hai liều Albumin. Đồng thời ông tiếp tục chỉ định thêm các mũi tiêm bổ sung hồng cầu nữa. Mỗi một mũi tiêm như vậy tính ra tiền Việt nam mình là khoảng 2 triệu rưỡi! Vậy là do tình hình suy nhược khá nặng nề của vợ tôi, tới hết tuần sau, riêng mấy mũi tiêm bổ sung hồng cầu cho vợ tôi tổng cộng mất khoảng 20 triệu! Chất lượng dịch vụ y tế ở đây thì tuyệt hảo, nhưng giá cả thì... cũng đắt đỏ khủng khiếp!

Tiếp theo, ông giới thiệu chúng tôi sang tư vấn với một bác sỹ chuyên về dinh dưỡng. Chiều mai, chúng tôi được sắp lịch để gặp bác sỹ dinh dưỡng lúc 14:30'. Dĩ nhiên là khỏi cần khen thêm một lần nữa về tính chuyên nghiệp. Bác sỹ Ang chuyên về ung thư, nhưng đến chuyện ăn uống, dù là của bệnh nhân ung thư, tốt hơn cả vẫn là sang tư vấn với một bác sỹ chuyên ngành. Và thôi, phải đợi khám ngày mai thôi. Ngày mai...

Chưa bao giờ tôi cảm thấy sức nặng của thời gian như thời điểm hiện tại. Mỗi một ngày, là một ngày dài lê thê, nhưng cũng vô cùng ngắn ngủi. Tôi vẫn thường giảng giải với anh em trẻ hơn chỗ tôi rằng trong tất cả các tài nguyên cá nhân mà một người có được, có một thứ tài nguyên quý giá một cách đặc biệt. Tiền ư? Không hẳn. Mất tiền ta có thể kiếm lại được. Sức khỏe ư? Cũng không hẳn. Sức khỏe có thể được hồi phục, nếu ta chữa bệnh đúng thầy, đúng thuốc. Chỉ có thời gian. Thời gian mà mất đi, không có cách nào lấy lại được. Vì vậy, thời gian là một thứ tài nguyên rất đặc biệt của mỗi chúng ta. Có lẽ, vào thời điểm này tự tôi mới cảm nhận được hết toàn bộ chân lý giản đơn đó. Vợ tôi coi như là đã hơn một năm nay chỉ có một mong ước duy nhất, là có một ngày đẹp trời nào đó tỉnh dậy cảm thấy khỏe mạnh như một người bình thường. Và chúng tôi thực sự là đang phải chạy đua với thời gian để thực hiện được một ước mơ vô cùng nhỏ nhoi đó...

Giờ thì vợ tôi đang mê mệt ngủ. Mới có mấy ngày sau lần truyền thứ hai vòng truyền thứ nhất mà vợ tôi trông hốc hác, mắt thâm quầng. Nếu tôi có đủ can đảm chụp ảnh cho vợ tôi hẳn bạn cũng sẽ sững sờ khi so với tấm ảnh mới chụp cách đây có mấy hôm. Nhưng xét lại, chúng tôi sang đây mới được gần 2 tuần. Và tuần đầu coi như là không ăn được gì hết. Rồi hai lần bơm chất độc vào người. Thế thì không gầy rộc đi, không hốc hác thì... chắc không phải là người bị bệnh ung thư mất. Phải cố gắng ăn uống thôi. Và hy vọng ngày mai để sỹ dinh dưỡng sẽ giúp chúng tôi một hệ thống thực đơn đặc biệt nhằm chiến đấu với hiện tượng sụt cân này.


Top of page

Website được lưu trữ và hỗ trợ bởi GATE2VN.NET